🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê Gió Chiều nằm ở góc đường Nguyễn Du, chỗ hai hàng cây sấu già giao nhau thành một vòm xanh thấp. Minh nhắn tin lúc tám giờ tối: Mày rảnh không? Ra quán cũ đi. Chỉ hai đứa thôi. An đọc tin nhắn ba lần, không hiểu sao cứ nhìn mãi vào chữ "chỉ hai đứa" — như thể có gì đó khác ở đó, một điều gì đó cần được chú ý hơn bình thường.

An trả lời: Được. Mười lăm phút nữa tao đến.

Rồi ngồi yên thêm năm phút trước gương.

Họ quen nhau từ tuần định hướng năm nhất, cái buổi chiều oi ả mà toàn bộ tân sinh viên khoa Báo chí bị dồn vào một giảng đường không đủ quạt. An ngồi nhầm vào chỗ của Minh — hay chính xác hơn, Minh đặt ba lô xuống ghế rồi đi vệ sinh, lúc quay lại thấy An đang ngồi đọc tờ chương trình học với vẻ mặt hoàn toàn không nhận ra mình đang chiếm chỗ người khác. Minh không nói gì, kéo ghế bên cạnh ngồi xuống, cúi sang nhìn tờ giấy An đang cầm và hỏi: "Cái môn Lịch sử Báo chí Thế giới học kỳ một có bắt buộc không mày?"

An không ngẩng đầu lên, chỉ lật trang và nói: "Bắt buộc. Mà nghe bảo thầy dạy khó tính lắm."

"Thôi chết."

Đó là cuộc trò chuyện đầu tiên. Ngắn và không có gì đặc biệt — nhưng sau đó họ cứ xuất hiện bên cạnh nhau như điều hiển nhiên.

Bốn năm đại học là bốn năm An biết Minh sẽ luôn ngồi ở bàn thứ ba từ cửa vào, luôn uống cà phê đen không đường, luôn mang theo một cuốn sổ tay nhỏ dù thời đại này ai cũng gõ máy tính. Minh biết An hay quên sạc điện thoại, hay bị stress trước deadline đến mức không ăn được cơm, và sẽ cười thầm một mình khi đọc thấy chỗ buồn cười trong sách giáo khoa — cái kiểu cười nhỏ khóe miệng mà tưởng không ai thấy nhưng Minh thấy hết.

Họ làm luận văn chung — đề tài về truyền thông mạng xã hội và lớp thanh niên đô thị. Mười một tháng ngồi trong thư viện, tranh luận, sửa nhau, đôi khi không nói chuyện cả buổi vì bất đồng về cách phân tích một số liệu, rồi lại ngồi ăn mì tôm lúc mười hai giờ đêm như thể chẳng có chuyện gì. Thực tập cùng nhau ở một tờ báo điện tử, chia nhau đi phỏng vấn, đêm về ngồi viết bài rồi gửi file qua lại, phê bình tàn nhẫn và thành thật theo cách chỉ người hiểu nhau mới dám làm.

Ba tháng trước ngày tốt nghiệp, An bắt đầu nhận ra một điều.

Không phải một khoảnh khắc bùng sáng. Không có gì kịch tính. Chỉ là một buổi chiều An ngồi nhìn Minh đang cúi xuống sửa luận văn, mái tóc hơi rối vì ngồi lâu hay đưa tay lên gãi đầu, ánh đèn thư viện vàng vọt đổ xuống vai — và An bỗng nghĩ: Mình sẽ nhớ cái hình ảnh này mãi. Rồi ngay sau đó nhận ra đó không phải là suy nghĩ của người bạn thân. Đó là suy nghĩ của một người đang sợ mất.

An không dám nghĩ tiếp.

Quán Gió Chiều tối hôm đó vắng. Trời sau mưa còn hơi ẩm, mùi đất và lá cây bay vào qua cửa sổ mở. Minh đã ngồi đó rồi — bàn góc quen, cà phê đen không đường đã order sẵn một ly, một ly sữa đá cho An.

"Tao order cho mày trước." Minh không ngẩng đầu, đang nhìn ra đường.

"Biết rồi." An kéo ghế ngồi xuống. "Tao uống sữa đá mười hai lần trong quán này mày mới nhớ ra chứ gì."

Minh cười nhẹ, vẫn nhìn ra đường. "Mười bốn lần. Tao đếm."

An không biết phải nói gì với câu đó, nên cũng quay ra nhìn đường.

Đường Nguyễn Du sau mưa yên tĩnh hơn thường lệ. Thỉnh thoảng có xe máy chạy qua, tiếng lá ướt bẹp dưới bánh xe. Một đôi đang dắt nhau đi bộ phía bên kia đường, người con gái cầm ô dù trời đã tạnh. Đèn đường vàng nhạt, ánh lên mặt đường còn đọng nước thành những vệt sáng dài.

Họ ngồi như vậy khá lâu mà không ai nói gì. Điều kỳ lạ là không ai thấy cần phải phá vỡ sự im lặng đó. Đây là thứ mà bốn năm cho họ — cái khả năng ngồi bên nhau mà không cần lấp đầy khoảng trống bằng lời.

Cuối cùng Minh nói, vẫn nhìn ra ngoài:

"Tao từ chối rồi."

"Từ chối cái gì?" An nhìn sang.

"Cái chỗ ở Hà Nội. Tòa soạn mày biết đó — anh Hùng giới thiệu hồi tháng trước."

An im lặng một giây. Chỗ đó tốt. Tòa soạn lớn, lương khởi điểm cao hơn mặt bằng chung, cơ hội thăng tiến rõ ràng. An biết vì Minh đã kể, và An đã nhớ từng chi tiết theo cái cách mà bây giờ An không dám nhìn thẳng vào.

"Sao vậy?" An hỏi, giọng bình thường đến mức chính An cũng ngạc nhiên về bản thân mình.

Minh xoay ly cà phê một vòng trên mặt bàn. Cử chỉ quen — Minh hay làm vậy khi đang cân nhắc điều gì.

"Tao muốn ở đây thêm một thời gian."

"Ở đây tức là thành phố này?"

"Ừ."

An nhìn ly sữa đá, những viên đá đã tan bớt, nước cà phê và sữa đang tách thành hai lớp màu khác nhau. "Mày có việc ở đây rồi à?"

"Chưa. Nhưng đang hỏi thêm chỗ."

"Vậy thì..." An bắt đầu nói rồi dừng lại. Câu hỏi thực sự nằm ở đầu lưỡi: Tại sao? Không phải tại sao mày từ chối việc tốt, mà tại sao — cụ thể hơn, sâu hơn, cái tại sao mà An vừa muốn hỏi vừa sợ câu trả lời.

"Lý do là gì?" An hỏi, lần này nhìn thẳng vào Minh.

Minh quay lại nhìn An. Ánh đèn trong quán đủ để An thấy rõ mặt Minh — cái nhìn bình thường mà Minh hay nhìn An, quen đến mức An đã không còn để ý. Nhưng tối nay An để ý. Tối nay có gì đó khác trong cái nhìn đó, hoặc có thể không có gì khác hết và An đang tự tưởng tượng.

Im lặng đúng một nhịp.

"Còn nhiều thứ tao chưa giải quyết xong ở đây."

Câu nói đơn giản. Giọng Minh bình thường, không lên không xuống. Nhưng Minh nói xong thì không nhìn đi chỗ khác — vẫn nhìn An, đủ lâu để không phải vô tình.

An không hỏi thêm.

Không phải vì không muốn biết. Mà vì một phần của An — cái phần đã ngồi nhìn Minh trong thư viện và nhận ra mình sợ mất — phần đó hiểu rằng có những câu hỏi mà khi hỏi ra thì mọi thứ sẽ thay đổi. Và An chưa sẵn sàng cho sự thay đổi đó. Chưa — hay có thể là chưa bao giờ, An không biết.

"Thôi được." An nhìn xuống ly sữa đá, cầm lên uống một ngụm. "Mày tính thì mày biết."

Minh nhìn An thêm một chút nữa rồi mới quay ra nhìn đường. "Ừ."

Nửa giờ còn lại của buổi tối, họ nói chuyện về những thứ khác — cái bộ đồ tốt nghiệp mà nhà trường yêu cầu mặc vào ngày mai, liệu thời tiết có nắng không vì mặc áo cử nhân mà mưa thì khổ, mẹ Minh sẽ lên từ sớm và chắc chắn sẽ khóc. An kể ba An dặn đi dặn lại phải chụp ảnh nhiều vào vì "chỉ một lần trong đời thôi." Minh nghe, thỉnh thoảng góp vào một câu, cười đúng chỗ.

Cuộc trò chuyện bình thường. Không có gì đặc biệt.

Nhưng tim An đập khác đi.

Không mạnh hơn, không nhanh hơn — chỉ khác. Như thể có một nhịp nào đó không đúng chỗ, một điều gì đó bị dịch chuyển mà không thể đặt lại về vị trí cũ. An uống cà phê sữa, nghe tiếng xe ngoài đường, trả lời câu Minh hỏi về lịch sáng mai mấy giờ phải có mặt — và trong suốt thời gian đó, một phần của An đang làm một việc khác hoàn toàn: ghi nhớ.

Ghi nhớ cái bàn gỗ cũ có vết trầy góc phải. Ghi nhớ mùi cà phê rang và mưa đất trộn vào nhau. Ghi nhớ tiếng quạt trần quay chậm phía trên đầu. Ghi nhớ Minh ngồi như thế nào — hơi nghiêng về phía cửa sổ, tay trái đặt trên bàn, ngón cái hay gõ nhẹ khi đang nghĩ. Ghi nhớ giọng Minh nói những câu bình thường về những chuyện bình thường.

Vì ngày mai mọi thứ sẽ kết thúc và bắt đầu theo một cách khác. Sau lễ tốt nghiệp là bằng cấp, là chia tay, là mỗi người một hướng dù Minh có ở lại hay không. Cái cấu trúc đã giữ họ bên nhau bốn năm — lịch học chung, luận văn chung, quán cà phê quen, bàn thư viện quen — cái cấu trúc đó sẽ không còn nữa. Và không ai biết điều gì sẽ thay thế nó.

Còn nhiều thứ tao chưa giải quyết xong ở đây.

An không hỏi. Nhưng An không ngừng nghĩ về câu đó.

Lúc mười giờ, Minh nhìn đồng hồ và nói: "Sáng mai sớm, về thôi."

"Ừ." An đứng dậy, lấy ví.

"Tao trả." Minh đã vẫy người phục vụ rồi.

"Lần sau tao trả." An mặc nhiên chấp nhận theo thói quen, rồi nhận ra rằng lần sau bây giờ không còn có nghĩa như trước nữa.

Họ ra đến cửa. Trời mát hơn, gió đưa mùi hoa sữa từ đâu đó về — sớm thế, mới tháng sáu mà đã có mùi hoa sữa. Hay có thể An ngửi nhầm. Hay có thể là An đang muốn có một thứ gì đó để nhớ hơn ngoài bàn gỗ cũ và ly sữa đá.

"Ngủ ngon." Minh nói.

"Mày cũng vậy." An đáp.

Họ rẽ hai hướng khác nhau ở góc đường. An đi bộ về phòng trọ, không ngoái lại.

Nhưng Tim An vẫn đập theo cái nhịp lạ đó, không chịu trở về bình thường, trong suốt đoạn đường còn lại của đêm hôm đó và có lẽ cả trong giấc ngủ — nếu An ngủ được.

Sáng mai là lễ tốt nghiệp. Sáng mai An sẽ mặc áo cử nhân, chụp ảnh cùng ba mẹ, cầm tờ bằng, cười đúng lúc đúng chỗ.

Sáng mai — nhưng đêm nay, An nằm nhìn trần nhà và để câu hỏi Minh không trả lời lơ lửng trong không khí tối: Những thứ chưa giải quyết xong đó là gì?

Và câu hỏi An chưa bao giờ dám hỏi chính mình: Mình có phải một trong số đó không?

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng xe ngoài đường, tiếng gió qua khe cửa, và nhịp tim không chịu về chỗ cũ của An trong bóng tối —

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →