Tờ giấy nằm trên bàn đã được một tiếng đồng hồ.
An không nhìn vào nó nữa, nhưng An biết nó ở đó. Như cái cách người ta biết có một vết thương mà không dám sờ vào — biết nó tồn tại, biết nó đau, và chính cái việc không sờ vào đó cũng là một dạng đau khác.
Bên ngoài cửa sổ phòng trọ, trời Hà Nội tháng sáu vẫn còn sáng dù đã gần tám giờ tối. Cái thứ ánh sáng vàng nhạt, lãng đãng của mùa hè khiến mọi thứ trông có vẻ mềm hơn thực tế. An kéo chiếc ghế lại gần bàn, ngồi xuống, rồi đứng lên. Đi vào nhà vệ sinh rót một cốc nước. Uống hết. Đặt cốc xuống. Quay lại ngồi.
Tờ giấy vẫn ở đó.
An đã không định viết nó. Buổi chiều, An mở máy tính định sửa lại phần kết luận của luận văn — cái phần mà thầy hướng dẫn phê là "chưa đủ sắc bén về mặt lập luận học thuật" — nhưng rồi ngón tay lại không gõ vào bàn phím. Thay vào đó, An lấy một tờ giấy trắng từ tập in nháp, cầm bút lên, và bắt đầu viết.
Viết như người ta thở ra sau một hơi nhịn quá lâu.
Tao thích mày từ lâu rồi.
Câu đó ra đầu tiên. Không có mào đầu, không có dẫn nhập. Chỉ là câu đó, nằm trơ trên tờ giấy trắng với nét bút hơi run vì An viết nhanh, sợ nếu viết chậm thì sẽ nghĩ lại.
Rồi những câu sau cứ thế mà ra.
Tao không biết mày cảm thấy gì. Tao sợ nếu nói ra thì mọi thứ sẽ khác. Nhưng tao cũng sợ không nói ra rồi mày đi và tao không bao giờ biết.
An đọc lại những gì mình vừa viết. Đọc một lần. Đọc hai lần. Rồi gấp tờ giấy làm tư, nhét vào ngăn kéo bên phải của bàn học — cái ngăn kéo chứa đủ thứ không cần thiết nhưng không nỡ vứt: vé xem phim từ năm thứ hai, một cái ghim cài áo hỏng từ hồi đi thực tập, tấm ảnh chụp cả nhóm sau buổi bảo vệ đề cương mà ai cũng nhắm mắt.
Nhét vào xong thì An thấy nhẹ hơn một chút.
Được khoảng mười lăm phút.
Rồi An mở ngăn kéo, lấy tờ giấy ra, bỏ lên bàn.
Vấn đề không phải là An không biết mình nghĩ gì. Vấn đề là An biết quá rõ, và cái sự biết đó nặng một cách không tương xứng với những gì đã xảy ra.
An và Minh quen nhau từ tuần định hướng năm nhất. Hồi đó Minh ngồi cạnh An trong buổi giới thiệu ngành, cứ mươi lăm phút lại hỏi nhỏ một câu — ông thầy vừa nói gì vậy, tao không nghe kịp — đến mức An phải lấy vở ra ghi lại rồi đẩy sang cho Minh xem. Minh đọc xong, gật đầu, rồi hỏi tiếp câu tiếp theo.
Sau buổi đó, họ đi ăn bún bò cùng nhau. Không ai rủ — chỉ là cả hai đứa đều đói, và khi ra đến cổng thì An nói tao đói và Minh nói tao cũng vậy và thế là đi.
Bốn năm sau, An vẫn không chắc lúc nào thì "thích" chuyển thành cái thứ khác hơn. Có lẽ là hồi cuối năm hai, khi Minh bị ốm giữa kỳ thi và An mang cháo lên phòng ký túc xá mà không nghĩ là mình đang làm gì đặc biệt — chỉ nghĩ là bạn thân thì làm vậy. Có lẽ là hồi năm ba, khi An thức đến hai giờ sáng cùng Minh debug cái đoạn code thực tập mà cả hai đều không hiểu lỗi ở đâu, rồi khi tìm ra thì Minh cười to đến mức bạn cùng phòng gõ tường, và An nhớ mình nghĩ: tiếng cười này tao muốn nghe mãi.
Nhưng có lẽ — thật ra mà nói — An đã biết từ lâu hơn những cột mốc đó. Chỉ là không chịu nhìn nhận.
Tờ giấy vẫn nằm trên bàn.
An mở laptop, gõ được ba chữ vào phần kết luận luận văn rồi dừng lại. Ngoài cửa sổ có tiếng xe máy, tiếng ai đó gọi tên nhau, tiếng nhạc từ phòng bên vọng qua — cái bản nhạc cũ mà mùa hè nào cũng nghe thấy ở đâu đó, không nhớ tên bài nhưng nghe là biết ngay đang là tháng sáu.
Hai ngày nữa là lễ tốt nghiệp.
An đã chuẩn bị đủ thứ: áo vest mượn của anh họ, giày đánh xi từ hôm qua, đặt xe từ sáng sớm để đến trường đúng giờ. Mẹ sẽ lên từ quê, đi xe khách từ năm giờ sáng để kịp chụp ảnh cùng con. Bố không lên được vì đang mùa thu hoạch nhưng dặn chụp nhiều ảnh vào.
Tất cả những thứ đó đều cụ thể, đều có thể chuẩn bị được.
Chỉ có cái này thì không.
An lấy tờ giấy ra, mở ra đọc lại một lần nữa. Chữ viết tay của mình trông lạ lẫm — như chữ của người khác, như ai đó đã viết hộ những gì An không dám thừa nhận ngay cả với bản thân.
Tao thích mày từ lâu rồi.
Đơn giản vậy thôi. Không có gì hoa mỹ. Không có ẩn dụ, không có vần điệu. Chỉ là sự thật viết bằng bút bi xanh trên tờ giấy A4 còn mang nếp gấp của tập in nháp.
An nghĩ đến ngày mai — lần cuối cùng cả nhóm sẽ ngồi lại ở cái quán cà phê quen dưới dốc, cái quán mà năm năm qua đã chứng kiến không biết bao nhiêu buổi học nhóm, bao nhiêu lần khóc vì điểm kém, bao nhiêu lần cười vì chuyện không đáng. Cả nhóm sẽ chụp ảnh. Sẽ nói mình vẫn giữ liên lạc nhé. Sẽ uống cà phê và nhìn nhau và biết rằng dù có nói gì thì từ đây mọi người cũng sẽ đi những hướng khác nhau.
Minh đã nhận được việc ở thành phố Hồ Chí Minh từ tháng trước. Một công ty tốt, lương ổn, Minh kể với giọng vừa vui vừa có gì đó bất an mà An không hỏi thêm. An thì ở lại Hà Nội — việc làm đã có, căn phòng trọ này sẽ thuê tiếp thêm một năm nữa xem sao.
Nghĩa là sau lễ tốt nghiệp, họ sẽ không còn gặp nhau mỗi ngày nữa. Sẽ không còn cái chuyện Minh ghé qua phòng An vào tối thứ Tư chỉ vì tao đang đi ngang, mày có ở nhà không. Sẽ không còn những buổi sáng thứ Bảy ăn phở cùng nhau rồi ngồi lì đến trưa vì không có gì để về.
Tất cả những cái "bình thường" đó — An chưa bao giờ nghĩ đến ngày nó kết thúc. Cứ nghĩ nó sẽ ở đó mãi, như không khí, như điều hiển nhiên. Đến khi nhận ra thì còn chưa đầy một tuần.
An gấp tờ giấy lại.
Đặt vào ngăn kéo.
Đóng ngăn kéo.
Ngồi nhìn cái ngăn kéo đã đóng.
Vấn đề không phải là sợ bị từ chối — dù cái đó cũng đáng sợ theo cách riêng của nó. Vấn đề là An không biết câu trả lời sẽ thay đổi điều gì. Nếu Minh nói tao không nghĩ vậy thì những năm qua sẽ trở thành cái gì? Nếu Minh nói tao cũng vậy thì họ sẽ làm gì với một mối quan hệ bắt đầu từ hai ngày trước khi mỗi người đi một hướng?
Nhưng không nói thì sao?
Không nói thì An sẽ cứ ngồi đây, đêm này qua đêm khác, tự hỏi. Sẽ gặp lại Minh trong những dịp hiếm hoi rồi cứ nghĩ nếu hồi đó mình nói thì bây giờ sẽ thế nào. Sẽ già đi với câu hỏi không có câu trả lời đó trong đầu, như một viên đá nhỏ trong giày — không đủ đau để dừng lại, nhưng đủ khó chịu để không bao giờ quên.
An mở ngăn kéo. Lấy tờ giấy ra. Đặt lên bàn.
Nhìn nó.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sẫm lại. Mùi mưa đang đến từ đâu đó — cái mùi đặc trưng của Hà Nội tháng sáu, tanh nhẹ và ẩm, khiến người ta vừa muốn mở cửa sổ vừa muốn đóng lại. An để cửa sổ mở.
Trong bốn năm qua, có bao nhiêu lần An đã chọn cách dễ hơn — không hỏi vì sợ câu trả lời, không nói vì sợ làm mọi thứ phức tạp, không thừa nhận vì thừa nhận nghĩa là phải làm gì đó với nó. Luận văn thì An dám viết thẳng, dám tranh luận với thầy, dám bảo vệ lập luận của mình đến cùng. Nhưng cái này thì không.
Có lẽ vì luận văn chỉ liên quan đến An.
Còn cái này liên quan đến cả Minh.
An lấy bút, định viết thêm vào tờ giấy — nhưng rồi đặt bút xuống. Không cần viết thêm. Những gì đã viết là đủ, là đúng, là thật. Thêm vào chỉ là đang cố giải thích, cố biện hộ, cố làm cho nó trông ít đáng sợ hơn. Mà nó vốn đáng sợ. Không cần giả vờ khác đi.
An gấp tờ giấy.
Cầm trên tay một lúc.
Rồi nhét vào túi áo — không phải ngăn kéo nữa.
Chưa biết sẽ làm gì với nó. Chưa biết có đưa cho Minh không, hay có nói ra thành lời không, hay rốt cuộc tờ giấy này sẽ nằm trong túi áo rồi vào máy giặt rồi tan ra mà không ai biết nó từng tồn tại. Chưa biết.
Nhưng ít nhất, An biết mình nghĩ gì.
Và hôm nay, lúc này, bằng ấy thôi cũng đã là một điều gì đó —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →