🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hội đồng thông báo kết quả lúc mười một giờ bốn mươi lăm phút sáng.

An đứng trước cửa phòng họp, hai tay đan vào nhau, móng tay ấn vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Năm phút trước, cô vừa bước ra khỏi phòng bảo vệ sau bốn mươi phút trả lời câu hỏi của hội đồng — bốn mươi phút mà cô cảm giác như bốn mươi năm. Thầy Hùng hỏi về phương pháp chọn mẫu. Cô Liên hỏi về hạn chế của đề tài. Thầy Phương — người mà cả khoa đều biết là khắt khe nhất — hỏi về một chi tiết trong chương ba mà An đã sửa đi sửa lại bảy lần nhưng vẫn không chắc.

Cô đã trả lời. Không biết có đúng không.

Bây giờ chỉ còn chờ.

Hành lang tầng ba thoáng gió, mùi sơn tường cũ quen thuộc từ năm nhất. Nắng tháng sáu hắt vào qua ô cửa sổ nhỏ, rọi một vệt vàng dài trên nền gạch. An nhìn vệt nắng đó, đếm từng hạt bụi lơ lửng trong luồng sáng, cố làm đầu óc trống rỗng.

Tiếng bước chân.

"Sao rồi? Chưa ra kết quả à?"

Minh. Giọng khàn khàn, tóc vẫn còn bù xù từ lúc bảo vệ xong — Minh vào phòng trước An một tiếng, và nghe đâu hội đồng hỏi liên tục đến mức anh không có thời gian uống nước.

"Chưa," An nói. "Mày xong chưa?"

"Xong rồi." Minh dựa lưng vào tường bên cạnh An, hai tay thọc vào túi quần. "Tao nghĩ tao trả lời câu của thầy Phương sai."

"Tao cũng vậy."

Họ đứng im một lúc. Không nói gì thêm. Không cần nói gì thêm — bốn năm cùng nhau đủ để biết rằng đôi khi im lặng là đủ, là đúng hơn bất kỳ câu an ủi nào.

An nhìn ra cửa sổ. Sân trường bên dưới, mấy đứa năm ba đang ngồi dưới bóng cây, còn nguyên bộ đồng phục sinh viên thực hành màu xanh. Một năm nữa là tới lượt chúng, An nghĩ. Chúng chưa biết cái cảm giác này — đứng trước một cái cửa đóng, chờ người ta phán xét bốn năm mình đã làm được gì.

"An."

"Gì?"

"Mày run à?"

An nhìn xuống tay mình. Không run. Nhưng ngón tay vẫn đang đan vào nhau, siết chặt.

"Không," cô nói.

Minh không trả lời, chỉ nhẹ nhàng chạm vào khuỷu tay cô — một cái chạm thoáng qua, như thể nhắc nhở rằng có người đứng bên cạnh. Cử chỉ đó đơn giản đến mức An suýt không để ý, nhưng cô để ý. Cô để ý từng chi tiết nhỏ của Minh từ ba tháng nay, kể từ cái đêm tự nhiên nhận ra mình đã nhìn anh theo cách khác từ bao giờ không biết.

Cửa phòng họp mở.

Thầy Hùng bước ra, mặt không lộ cảm xúc theo kiểu mặt thầy Hùng vẫn vậy — bình thản đến mức không đọc được gì. Thầy nhìn An, rồi nhìn Minh.

"Cả hai vào nhận kết quả."

Sau này An không nhớ rõ mình đã nghe hội đồng nói gì, chỉ nhớ chữ "đạt" và điểm số — cao hơn cô mong đợi, đủ để cô phải nhìn lại tờ giấy một lần nữa để chắc chắn. Bên cạnh, Minh cũng đang nhìn tờ giấy của anh, môi mím lại rồi bỗng giãn ra thành một nụ cười ngớ ngẩn mà An chưa bao giờ thấy anh cười kiểu đó.

Ra đến hành lang, Linh và Tú đã đứng chờ từ bao giờ.

"Sao rồi? Sao rồi?" Linh hỏi, giọng the thé đến mức mấy đứa đầu hành lang quay lại nhìn.

"Đạt," An nói.

Và Minh — An không kịp chuẩn bị — Minh quay sang và ôm cô.

Không phải cái ôm chớp nhoáng kiểu bạn bè vỗ lưng nhau. Không phải cái ôm kiểu "ừ thôi mừng cho mày nhé." Minh ôm thật sự, hai tay khép lại sau lưng An, hơi quá chặt, người cúi xuống một chút vì anh cao hơn cô gần một cái đầu. Cái ôm của người vừa trút xong một gánh nặng và không biết phải làm gì với tay chân mình nữa.

An đứng im.

Xung quanh, Linh đang reo, Tú đang cười, ai đó trong đám bạn đang hô to "Chúc mừng chúc mừng" — tất cả trở thành tiếng ồn phông nền. An đứng trong vòng tay Minh và nhắm mắt lại.

Một giây. Hai giây.

Năm giây.

Anh không buông.

Cô không bước ra.

Cô nghe tiếng áo anh sột soạt, nghe hơi thở anh chậm dần lại, nghe tim mình đập ở chỗ nào đó mà cô không chắc là ngực hay cổ họng. Mùi nước hoa của anh — loại rẻ tiền mà anh dùng từ năm hai, bao giờ cũng thế, không bao giờ đổi — quen đến mức cô gần như không ngửi thấy nữa, vậy mà lúc này nó lại rõ ràng đến kỳ lạ.

Rồi anh buông ra.

Vụng về, hơi lúng túng, tay anh lướt qua vai cô khi rút về — không cố ý, cô chắc chắn không cố ý — nhưng An vẫn cảm thấy cái lướt tay đó rõ như một dấu in.

"Xin lỗi," Minh nói, giọng hơi khàn. "Tao—"

"Không sao," An nói nhanh hơn mức cần thiết.

Họ nhìn nhau một giây.

Rồi Linh nhảy vào ôm An, Tú vỗ vai Minh, đám bạn ùa tới, và khoảnh khắc đó tan ra giữa tiếng cười và tiếng hô.

Chụp ảnh mất gần nửa tiếng.

Đầu tiên là cả nhóm bốn người — An, Minh, Linh, Tú — đứng trước bảng thông báo kết quả. Rồi từng cặp. Rồi từng người. Rồi lại cả nhóm vì Tú bảo góc chụp lần trước xấu. Nắng buổi trưa chói chang, mọi người cứ nheo mắt mà cười, mồ hôi bắt đầu chảy dọc thái dương nhưng không ai muốn dừng lại.

An và Minh chụp chung hai tấm.

Tấm đầu là cả nhóm, An đứng cạnh Minh vì Linh đẩy cô vào đó — "Hai đứa mày đứng cạnh nhau đi, trông ăn ảnh hơn." Tấm thứ hai là chỉ hai người, Tú giành lấy điện thoại và bảo "Để tao chụp cho, hai đứa đứng lại đây."

An không biết mình đã cười kiểu gì trong tấm ảnh đó. Chỉ biết rằng cô cười — cười thật, cười vì mệt và nhẹ nhõm và vui, vì hôm nay là ngày xong rồi, xong bốn năm, xong luận văn, xong tất cả. Minh cũng cười, tay đặt nhẹ lên vai cô theo cách tự nhiên nhất thế giới.

Tú đưa điện thoại lại. "Đẹp không? Tao chụp được tấm ngon lắm."

An nhìn vào màn hình.

Tấm ảnh rõ nét. Nắng vừa đủ. Cả hai đều cười. Không có gì bất thường.

Chỉ là Minh nghiêng đầu về phía An — không nhiều, chỉ vài độ, kiểu người ta nghiêng đầu về phía nguồn âm thanh hoặc về phía người mà họ đang tập trung chú ý. Minh không nhìn thẳng vào ống kính. Minh nhìn An.

Không cố ý. An chắc chắn không cố ý, vì Tú chụp nhanh lắm, không có thời gian để ai cố ý bất cứ điều gì.

"Đẹp," An nói, đưa điện thoại lại.

Buổi tối, cả nhóm ra quán quen ở gần trường — cái quán lẩu mà họ đã ăn ở đó từ năm nhất, mỗi khi có chuyện gì đáng ăn mừng hoặc cần an ủi nhau. Chủ quán nhận ra mặt, mang ra bình trà đá không cần gọi.

Họ ngồi đến gần mười giờ. Kể chuyện hội đồng hỏi, kể chuyện ai run tay khi thuyết trình, kể chuyện thầy Phương hỏi câu hóc búa mà không ai trả lời được mà vẫn đạt. Linh nhắc lại câu hỏi của cô Liên và bắt chước giọng cô, cả bàn cười nghiêng ngả.

Minh kể một câu chuyện mà An đã nghe từ trước — về lần đầu anh thuyết trình đề cương năm ba, run đến mức quên mất slide thứ tư — nhưng lần này anh kể buồn cười hơn, có lẽ vì hôm nay xong rồi, khoảng cách giữa cái run đó và bây giờ đã đủ xa để cười được.

An ngồi nghe, thỉnh thoảng cười, thỉnh thoảng góp một câu.

Khoảng chín giờ, Linh và Tú bắt đầu nói chuyện về kế hoạch hè — Linh về quê, Tú xin được việc ở công ty cũ thực tập. An ngồi nghe và nhận ra rằng ba tháng nữa họ sẽ không còn ở cùng thành phố này. Bốn năm sẽ kết thúc theo nghĩa đen — không phải chỉ hết luận văn, mà hết cả cái việc sáng nào cũng thấy mặt nhau, gọi nhau ra ăn sáng, ngồi cùng bàn trong thư viện.

Minh ngồi đối diện với An. Anh đang cười điều gì đó Tú vừa nói, tay cầm ly trà đá xoay xoay theo thói quen.

An nhìn anh và nghĩ: ba tháng nữa.

Về đến phòng trọ, An cắm sạc điện thoại rồi nằm xuống giường, không thay đồ, nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Mười một giờ đêm. Trần nhà có một vết ố nhỏ góc phải — cô nhìn vết đó từ năm hai, lúc mới dọn vào. Vẫn còn đó.

Điện thoại rung. Nhóm chat. Linh gửi ảnh — tấm ảnh cả nhóm chụp lúc trưa, kèm mấy cái sticker pháo hoa. Tú thả tim. Minh nhắn: "Mày về chưa? Ăn được không? Tao thấy mày ăn ít."

An cười một mình.

"Về rồi. Ăn được. Mày lo gì."

"Tao lo thật. Mày hôm nay nhìn khác."

An nhìn tin nhắn đó lâu hơn cần thiết.

"Khác sao?"

"Không biết. Nhìn xa xa."

Cô không trả lời ngay. Nằm im, nhìn trần nhà, nghe tiếng xe máy ngoài đường thưa dần.

Rồi cô mở album ảnh.

Tấm ảnh hai người, Tú chụp lúc trưa. An nhìn vào đó lần đầu hồi trưa chỉ để kiểm tra ảnh đẹp hay không. Bây giờ cô nhìn lại lần nữa, trong im lặng của căn phòng trọ mười một giờ đêm.

Cô không nhìn vào nụ cười của mình.

Cô nhìn vào Minh — vào cái cách anh nghiêng đầu đó, vài độ thôi, về phía cô. Vào ánh mắt không nhìn thẳng vào ống kính mà nhìn về phía cô. Vào nụ cười của anh, cái nụ cười mà cô đã thấy bao nhiêu lần trong bốn năm, nhưng trong tấm ảnh này nó trông khác — mềm hơn, không phải kiểu cười để cười cho ảnh đẹp.

Không cố ý, cô biết. Anh không cố ý.

Nhưng nó vẫn ở đó, rõ ràng như ánh nắng buổi trưa hắt vào hành lang tầng ba.

An đặt điện thoại xuống ngực, nhìn lên trần nhà.

Ba tháng nữa.

Và có những thứ mà cô vẫn chưa nói — chưa dám nói, không biết có nên nói hay không, không biết nói xong rồi thì sao. Những thứ nằm yên trong ngực từ ba tháng nay, từ cái đêm cô bỗng hiểu tại sao mình cứ nhớ mãi cách Minh gọi tên cô, tại sao cô hay để ý anh nghiêng đầu nghe người khác nói chuyện, tại sao buổi sáng ngày bảo vệ điều đầu tiên cô nhắn tin là nhắn cho anh chứ không phải ai khác.

Cô nhắm mắt lại.

Trong bóng tối sau mi mắt, cô vẫn nhìn thấy tấm ảnh đó — Minh nghiêng đầu, không cố ý, về phía cô.

Và cô không biết điều đó có nghĩa gì, hay có nghĩa gì không, hay chỉ là cô đang nhìn vào thứ mình muốn thấy.

Nhưng tấm ảnh vẫn còn đó.

Và ba tháng thì vẫn còn dài.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →