Nhắt tìm thấy Giao trước khi Giao kịp tìm nó, và câu đầu tiên con chuột nói là: "Tao biết ngay mà. Đứa nào hỏi 'đòi lại được không' thì kiểu gì cũng quay lại."
Lúc đó gần nửa đêm. Chợ đã tan phần dương, những sạp bán ban ngày cuốn bạt, tắt đèn. Chỉ còn dăm ngọn đèn dầu leo lét và mùi ẩm của sông. Giao ngồi thu lu sau miếu Ông đầu chợ, kể cho Nhắt nghe chuyện con Sen, cái chén cơm thiếu, làn da đang nhạt.
Nhắt nghe, càng nghe cái mũi càng chun lại. "Con nhỏ đó tiêu rồi," nó nói thẳng. "Tên bị đem rao ở đây thật. Tao ngửi thấy suốt mấy đêm nay. Mà đứa mua chưa lấy, còn để trên sạp. Nghĩa là còn kịp."
"Kịp làm gì?"
"Kịp chuộc, nếu mày đủ ngu để thử." Nhắt trèo lên vai Giao, ghé sát tai nó. "Nghe đây. Mày muốn xuống chỗ đó thì phải thuộc luật, không thì chết không kịp ngáp. Luật thứ nhất, quan trọng nhất: sau nửa đêm, ở cái chợ này, đừng bao giờ nói tên thật của mày ra. Đừng nói cả điều gì thật lòng. Ở đây tai vách mạch rừng, lời nói rơi xuống đất là thành hàng, có kẻ nhặt đem bán liền."
"Tại sao?"
"Tại đây là bến Chuột, giờ Tý sắp tới. Giờ của tao, của tụi tao." Nhắt nhe mấy cái răng cửa, không rõ cười hay dọa. "Chuột nghe được hết. Mày hở ra cái tên, tụi nó tha ngay, đem rao như rao cá. Rồi mày cũng nhạt như con Sen. Hiểu chưa?"
Giao gật, cổ họng khô khốc.
Nửa đêm, chuông chùa xa vọng lại một tiếng. Không khí đổi. Giao không diễn tả được, chỉ thấy mọi thứ như đặc lại, âm thanh của sông và gió nghe méo đi, như nghe qua một lớp nước. Bóng tối giữa các sạp gỗ bỗng dày hơn, và trong cái dày đó, nó nghe những tiếng lích rích, sột soạt, thì thầm mà ban nãy không có.
"Bắt đầu rồi đấy," Nhắt hạ giọng. "Cấm hé răng. Đi theo tao, nhìn cho quen."
Hai đứa men theo mép chợ. Giao cố nín thở. Nó thấy trong bóng tối, thấp thoáng, những cái bóng đang trao đổi thứ gì đó, thì thào những lời nó nghe không rõ. Có kẻ đưa một cái lọ nhỏ phát sáng lờ mờ, có kẻ đếm cái gì đó không phải tiền.
Càng đi sâu, Giao càng thấy cái chợ đêm này không giống chợ nó vẫn biết. Trên một cái sạp, thay vì cá, người ta bày những cái lọ thủy tinh, trong mỗi lọ có một đốm sáng run rẩy như con đom đóm sắp tắt. Nhắt ghé tai nó thì thào rằng đó là bí mật người ta gửi bán, đốm nào sáng đậm là bí mật càng động trời. Ở sạp bên, một cái bóng gầy đang cân một thứ vô hình trên bàn cân, đĩa cân trĩu xuống mà chẳng thấy gì trên đó. "Lời hứa đấy," Nhắt nói. "Lời hứa nặng thì bán được giá." Giao rùng mình, cố không nhìn quá lâu vào bất cứ thứ gì.
Đúng lúc đó, chân Giao vấp phải một sợi dây phơi, và theo phản xạ, nó bật ra thành tiếng, khá to trong cái tĩnh mịch:
"Ui, đau!"
Nhắt cứng đờ trên vai nó. Cả khu chợ như nín một nhịp. Giao chết điếng, chờ những cái bóng quay lại, chờ lũ chuột lao tới tha đi cái gì đó của mình.
Nhưng không có gì xảy ra.
Những cái bóng vẫn thì thào giao dịch. Lũ chuột trong tối vẫn lích rích. Không một kẻ nào ngoái lại. Lời kêu của Giao rơi xuống, và tan đi, như hòn sỏi ném vào sương, không tiếng vọng, không ai nhặt.
Nhắt từ từ bò lên đỉnh đầu Giao, nhìn xuống mặt nó, đôi mắt tròn xoe.
"Mày..." nó thì thào, "mày vừa nói to đùng. Ở giữa giờ Tý. Ngay trên đất tụi tao."
"Tao xin lỗi, tao lỡ..."
"Không phải chuyện đó." Nhắt cắt ngang, giọng nó lần đầu có một thứ gì như sợ hãi. "Sao chuột không tha lời mày? Ai nói gì ở đây, dù thì thầm, tụi tao cũng nghe cũng nhặt được. Vậy mà mày kêu oai oái, không con nào ngửi ra. Cứ như..."
Nó ngừng, rồi nói nốt, chậm rãi:
"Cứ như mày nói mà không có ai nói. Như lời mày không có chủ."
Giao đứng giữa chợ, giữa những cái bóng mua bán những thứ không cầm được, và lần đầu nó hiểu ra một điều mà cả đời tủi thân chưa cho nó thấy: nếu nó không có tên để mà mất, thì cũng chẳng ai cướp được của nó cái gì ở đây. Lũ chuột không nghe ra nó, vì với chúng, nó không tồn tại để mà nghe.
Cái làm nó vô hình với cả thế gian, ở nơi này, lại làm nó vô hình với cả thợ săn.
"Nhắt," Giao thì thầm, mắt vẫn dán vào những cái lọ phát sáng trên sạp phía xa, nơi biết đâu có một cái đang giam tên con Sen. "Tao nghĩ tao xuống được chỗ đó. Mà không ai bắt được tao."
Trên đầu nó, con chuột im lặng một cách bất thường. Rồi Giao nghe nó lẩm bẩm, không phải với Giao, mà như với một điều gì lớn hơn nhiều:
"Trời đất. Cả mấy ngàn năm bến này mới có một đứa như mày."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →