🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cái sạp bày những lọ tên nằm sâu nhất trong chợ, chỗ mấy con hẻm gỗ chụm lại như ruột một con ốc, và để tới được đó, Nhắt bảo phải đợi.

"Đợi cái gì?" Giao thì thầm.

"Đợi giờ chín tới. Bây giờ mới đầu giờ Tý, cửa chưa mở hẳn. Mày thấy cái chợ ngầm này rồi, nhưng đây mới là lớp ngoài, lớp mà người có chút căn cơ cũng lỡ nhìn thấy. Cái chợ thật, cái bến thật, nằm sâu hơn. Chờ chính Tý, nửa của giờ Tý, cửa mới hoác ra."

Hai đứa nép sau một chồng thúng cũ. Giao ngước nhìn về phía miếu Ông đầu chợ. Trên bàn thờ nhỏ ngoài trời, một cây nhang ai đó cắm lúc chập tối vẫn cháy, đốm lửa đỏ lập lòe, sợi khói bốc lên thẳng tắp trong đêm lặng gió.

"Nhìn cây nhang đó," Nhắt dặn. "Ở cõi này người ta không xem đồng hồ. Người ta xem nhang, xem con nước, xem bóng. Cây nhang đó là cái đồng hồ của khúc bến này. Khi nào nó..."

Nhắt chưa nói hết câu thì cây nhang tắt phụt.

Không phải cháy hết. Nó còn dài quá nửa. Đốm lửa đỏ vừa nãy còn lập lòe bỗng tắt ngóm, như bị một hơi thở vô hình dập đi, và sợi khói đang thẳng bỗng gãy gập, cuộn xuống, bò là là trên mặt đất về phía hai đứa.

"Tới rồi." Giọng Nhắt căng ra. "Chính Tý. Bám chặt lấy tao, đừng buông."

Rồi mọi thứ đổi.

Giao không biết tả thế nào cho đúng. Nó không thấy ánh chớp, không nghe tiếng động. Chỉ là, trong một cái chớp mắt, cái chợ nghèo nàn với những sạp gỗ mục biến đi, và trên nền của nó, chồng lên nó, một nơi khác hiện ra.

Một bến nước.

Không phải cái bến ghe của Bến Cẩm. Đây là một bến đò cổ, bậc đá rêu phong dẫn xuống một dòng sông rộng mênh mông, đen như mực, chảy chậm rãi và im lìm. Trên mặt sông, sương giăng thành từng dải. Dọc bờ, đèn lồng treo lối, thứ ánh sáng xanh nhợt không giống lửa. Và người, nếu gọi được là người, đi lại tấp nập: kẻ khoác áo dài quá gót, kẻ đội nón che kín mặt, kẻ dắt theo những con vật Giao chưa từng thấy. Cả một cái chợ, một cái bến, đang họp giữa lòng đêm, ngay chồng lên chỗ mà ban ngày chỉ là mấy sạp cá.

"Đây..." Giao há hốc miệng. "Đây là đâu?"

"Bến Tý," Nhắt nói khẽ, và lần đầu tiên giọng con chuột có một thứ gì gần với sự trang nghiêm. "Một trong mười hai bến của cõi. Nhà của tao. Ít khi có người trần nào đứng được ở đây mà còn tỉnh."

Giao bước một bước xuống bậc đá, như bị dòng sông đen kia hút lấy. Nước sông không phản chiếu trăng, không phản chiếu đèn, không phản chiếu gì cả. Nhìn xuống nó, Giao có cảm giác đang nhìn xuống một thứ sâu hơn nước rất nhiều, sâu như thời gian.

"Cái sông này," nó thì thầm, "nó chảy đi đâu?"

"Không đi đâu cả. Nó chảy vòng." Nhắt trỏ cái mũi về phía thượng nguồn mù sương. "Hết bến này tới bến kia, mười hai bến, rồi lại quay về đây. Nước này là thời gian đấy nhóc. Mày đang đứng ở bờ của thời gian."

Giao đứng lặng. Cả đời nó sống ở Bến Cẩm, đi qua khúc sông này ngày hai bận, mà chưa từng biết ngay dưới lớp nước quen thuộc lại có một dòng sông khác chảy, một cái chợ khác họp, một thế giới cả thị trấn không ai hay. Và nó, đứa bị cả thế gian quên, lại là kẻ đang đứng đây, nhìn thấy tất cả.

Một ý nghĩ kỳ lạ len vào lòng nó, ấm áp một cách bất ngờ: ở đây, giữa cái bến của những kẻ không tên và những thứ không cầm được này, có lẽ nó không phải là kẻ lạc loài nhất.

Ngoài xa trên mặt sông, một chiếc đò con đang trôi tới, không buồm không máy. Trên đò, một ông lão gầy gò đứng chống sào, đầu đội nón lá cũ, dáng lặng lẽ như đã đứng đó từ trước khi có cái bến này. Giao không hiểu sao mắt mình cứ bị hút về phía ông lão ấy, như thể giữa cả cái chợ nhốn nháo, chỉ mình ông là đang thật sự nhìn thấy nó. Ông lão khẽ nghiêng nón, và Giao có cảm giác lạ lùng rằng cái nghiêng nón đó là dành cho riêng mình.

Nhưng cái ấm đó chưa kịp lan hết ngực thì Nhắt đã giật đứng lông, ép sát mình xuống vai nó.

"Suỵt. Đứng im. Đừng thở mạnh."

"Sao vậy?"

Từ phía đầu bến, ba cái bóng cao lêu nghêu đang rẽ đám đông đi tới, tay cầm đèn lồng đỏ, đầu ngoảnh qua ngoảnh lại đánh hơi từng ngóc ngách. Đám người trong chợ vội dạt ra, cúi mặt nhường lối, không ai dám nhìn thẳng.

"Tuần đinh," Nhắt rít qua kẽ răng. "Lính canh giờ. Tụi nó đi bắt kẻ lạ. Mà cái mùi trống trơn của mày, nhóc à, ở cái bến toàn mùi này, lại là thứ dễ lộ nhất trên đời."

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →