Giao đã gần tin rằng con chuột đêm qua chỉ là một giấc mơ, cho tới khi nó thấy con Sen ngồi khóc một mình dưới gốc đa đầu bến, và nhận ra khuôn mặt con bé đang nhạt đi trông thấy.
Sen là con gái ông Bảy chài, bằng tuổi Giao, tóc lúc nào cũng buộc túm cao. Trời mới rạng, bến còn thưa người. Nó với Giao không thân, nhưng ở một thị trấn bé bằng bàn tay thì mặt ai cũng quen. Điều lạ là sáng nay, khi Giao đi ngang, con Sen ngẩng lên, và Giao giật mình vì cái mặt con bé, ở hai gò má, làn da như mờ đi một lớp, nhạt nhòa như ảnh cũ phơi nắng lâu ngày.
"Mày sao vậy?" Giao dừng lại hỏi.
Con Sen quệt nước mắt, nhìn nó ngơ ngác. "Tao... tao không biết. Sáng nay má tao dọn cơm có ba cái chén. Nhà tao bốn người mà. Tao hỏi sao thiếu chén con, má tao nhìn tao trân trân rồi hỏi con là con nhà ai, sao lại ngồi đây."
Giọng con bé vỡ ra. "Ba tao cũng vậy. Ba tao vác lưới đi ngang, tao gọi, ba tao quay lại nhìn tao như nhìn người dưng. Cả cái nhà tao ở mười lăm năm, tự nhiên không ai nhớ tao là ai nữa."
Giao thấy lạnh gáy. Nó nhớ lời Nhắt tối qua, từng chữ một. Mẹ nhìn con mà hỏi cậu là ai.
"Từ hồi nào?" nó hỏi, cố giữ giọng bình thường.
"Từ sáng nay. Mà lạ lắm, mọi người quên tao, riêng mày thì còn nhớ." Con Sen bấu lấy tay áo Giao, ánh mắt bám vào nó như bám một cái phao. "Mày còn nhớ tao là Sen đúng không? Sen con ông Bảy chài. Đúng không?"
"Ừ. Sen con ông Bảy chài." Giao gật, và nó thấy con bé thở phào như vừa được kéo lên khỏi mặt nước.
Cả buổi sáng đó Giao ngồi với con Sen dưới gốc đa. Nó để ý một điều khiến ruột gan nó thắt lại: cứ mỗi lần có người đi ngang mà không chào con Sen, làn da con bé lại nhạt thêm một chút. Như thể mỗi cái nhìn hờ hững lại chùi đi của nó một nét. Người ta càng quên, con bé càng mờ.
Đến trưa, ông Bảy ra bến gọi giật: "Con Sen đâu rồi bây? Sao từ sáng không thấy về ăn cơm?" mà mắt ông nhìn thẳng vào chỗ con gái đang ngồi, không hề dừng lại. Con Sen đứng bật dậy, chạy tới: "Ba! Con nè ba!" Nhưng ông Bảy đã quay đi, lẩm bẩm rằng chắc con nhỏ lại lang thang đâu đó, rồi vác lưới xuống ghe.
Con Sen đứng chôn chân giữa bến, tay còn giơ lên nửa chừng. Rồi nó gục xuống, khóc không thành tiếng.
Giao ngồi bên, không biết nói gì. Nó hiểu cái cảm giác bị nhìn xuyên qua hơn ai hết. Nhưng nó, ít ra, cả đời đã quen. Còn con Sen vừa mới hôm qua vẫn còn là con gái cưng của ông Bảy, có chén cơm phần, có người gọi về ăn. Bị giật mất cái đó trong một đêm thì khác. Đó không phải quen. Đó là bị moi ruột.
Con Sen cúi xuống nhặt một vỏ ốc dưới gốc đa, nắm chặt trong tay. "Cái này hồi bé ba tao lượm cho tao, tao giữ tới giờ," nó nói, giọng run run. "Chừng nào tao còn cầm được nó, chừng đó tao còn là con của ba tao. Đúng không Giao? Đúng không?" Nó hỏi mà như van, như thể chỉ cần Giao gật đầu thì cái vỏ ốc kia còn giữ được nó lại trong cõi người. Giao nhìn những ngón tay con bé, và nó thấy cả bàn tay ấy cũng đang mờ, mờ tới mức cái vỏ ốc trông như đang lơ lửng giữa không trung.
"Tao có nghe về chuyện này," Giao nói khẽ, gần như với chính mình. "Có người bảo tên mày bị đem bán. Ở chợ đêm."
Con Sen ngẩng lên, mắt đỏ hoe. "Bán? Ai bán tên tao? Để làm gì?"
"Tao chưa biết. Nhưng tao biết chỗ để hỏi." Giao ngừng lại. Trong đầu nó, tiếng Nhắt vang lên: mày cứ về ngủ đi, giả như tối nay không gặp tao. Đứa không mùi mà lảng vảng chỗ đó thì trước sau gì cũng có kẻ để ý.
Nó nhìn con Sen. Nhìn cái làn da đang nhạt dần đi từng khắc. Nếu nó không làm gì, mai này con Sen sẽ mờ hẳn, thành một cái bóng vật vờ ngoài bến, và rồi chính nó, Giao, cũng sẽ là người cuối cùng trên đời còn nhớ có một đứa tên Sen. Khi nó cũng quên nốt, con bé coi như chưa từng tồn tại.
Ý nghĩ đó làm một thứ gì đó trong lồng ngực Giao cứng lại.
Cả đời nó là kẻ bị quên. Nó biết rõ đáy của cái giếng đó lạnh đến mức nào. Và nó không chịu nổi ý nghĩ để một người khác rơi xuống đó một mình, trong khi nó, hơn ai hết, biết đường xuống.
"Sen." Giao đứng dậy, phủi quần. "Tối nay mày ở yên trong nhà, đừng đi đâu. Nghe chưa?"
"Mày tính làm gì?"
Giao nhìn ra phía chợ, nơi ban ngày chỉ là những sạp gỗ trống hiu hắt, nhưng đêm xuống lại mọc lên một thứ gì đó mà cả thị trấn không ai hay.
"Tao đi hỏi một con chuột," nó nói.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →