Giao làm điều mà bất cứ đứa trẻ tỉnh táo nào cũng làm khi nghe một con chuột gọi mình: nó bỏ chạy.
Nó lách qua hàng bún, suýt hất đổ nồi nước lèo của bà bán hàng, rồi cắm đầu chạy ra phía cầu tàu, tim đập thình thịch. Chạy được một quãng, nó mới nhận ra tiếng chân lích rích đang bám sát gót mình. Con chuột phóng theo, nhảy từ mái sạp này sang mái sạp khác nhẹ như một chiếc lá.
"Chạy chi cho mệt," con chuột thở phì phò khi đáp xuống thành cầu, ngay tầm mắt nó. "Cả cái chợ này có mình mày nghe được tao. Mày mà ngất ở đây thì tao biết nói với ai?"
Giao đứng thở dốc, lưng tựa vào cột đèn. Con sông đen ngòm chảy dưới chân cầu, lấp lánh ánh trăng non. Nó nhìn con chuột, rồi nhìn quanh. Vẫn không một ai để ý tới hai đứa.
"Mày... mày là cái gì?" nó hỏi, giọng khản đặc.
"Chuột." Con chuột nhún vai, một cử chỉ lạ lùng trên thân hình bé xíu. "Tên Nhắt. Còn mày là cái giống gì thì tao cũng đang muốn hỏi đây. Tao ngồi cái chợ này mấy chục năm, người qua kẻ lại như nước, chưa từng có ai nhìn thẳng vào mắt tao. Vậy mà mày thấy tao. Lạ."
Nhắt nghiêng đầu, đôi mắt đen lia từ đỉnh đầu xuống chân Giao, như thầy bói đang chấm tướng.
"Mày không có mùi," nó phán, giọng chùng xuống. "Người nào cũng có mùi bến, mùi giờ, mùi cái số của họ. Đứa sinh giờ Dần thì khét, đứa giờ Hợi thì ngai ngái. Còn mày thì trống trơn. Như một chỗ ai đó quên chưa vẽ vào bức tranh."
Câu đó, không hiểu sao, làm Giao thấy nhói hơn cả lời thầy bói. "Quẻ trống. Trời quên biên tao vào." Nó lặp lại, nửa như nói với mình.
Nhắt im lặng một lúc, rồi bật cười khẽ, tiếng cười khô khốc. "Trời quên. Ừ. Cũng có kẻ Trời quên, có kẻ Trời cố tình bỏ. Đằng nào cũng khổ như nhau."
Nó ngoe nguẩy cái đuôi, hếch mũi lên đánh hơi về phía chợ. Rồi cả người nó bỗng căng ra, bộ lông dựng đứng.
"Suỵt. Ngửi thấy không?"
Giao chẳng ngửi thấy gì ngoài mùi cá mắm và khói nhang. Nó lắc đầu.
"Phải rồi, mày làm gì có mũi cõi." Nhắt trườn tới đầu cầu, dán mình xuống ván gỗ. "Có mùi này lâu rồi tao mới gặp lại. Mùi tanh tanh, ngòn ngọt, như máu pha đường. Mùi của tên bị bán."
"Tên bị bán là cái gì?"
"Là cái mà tao khuyên mày đừng bao giờ dây vào." Nhắt quay lại, đôi mắt nghiêm nghị đến mức Giao suýt quên nó chỉ là một con chuột. "Ở cái chợ này, sau nửa đêm, không phải chỉ có cá với rau được đem bán đâu, nhóc. Người ta bán cả những thứ không cầm được. Bí mật. Lời hứa. Và tên."
Gió sông thổi lên lành lạnh. Giao rùng mình, kéo cổ áo.
"Tên thì bán kiểu gì? Bán rồi thì sao?"
"Bán rồi thì," Nhắt thủng thẳng, "người ta quên mày. Không phải quên kiểu như cái chợ này quên mày đâu, cái đó còn nhẹ. Bị bán tên là bị bứng khỏi trí nhớ người thân. Mẹ nhìn con mà hỏi cậu là ai. Bạn bè đi ngang qua như ngang qua cái cột. Tên mày nằm trong một cái lọ trên sạp, ai trả đủ giá thì mua, còn mày thì mờ dần, mờ dần, tới lúc thành một cái bóng vật vờ không ai gọi được nữa."
Giao thấy sống lưng lạnh toát. Nó nghĩ tới chính mình, tới cái cách bà Tư nhìn xuyên qua nó, tới cô giáo sót tên. Nhưng nó vẫn còn bà Đò. Vẫn có một người gọi đúng tên nó mỗi tối.
Còn một kẻ bị bán tên thì mất luôn cả cái đó.
"Mà thôi." Nhắt phủi phủi hai chân trước, làm như vừa kể một chuyện thời tiết. "Chuyện người lớn của cõi. Mày cứ về ngủ đi, giả như tối nay không gặp tao. Đứa không mùi như mày mà lảng vảng chỗ này thì trước sau gì cũng có kẻ để ý. Mà kẻ để ý tới mày, tin tao đi, không phải hạng tử tế."
Nó định phóng đi. Nhưng Giao đã kịp hỏi, câu hỏi bật ra trước cả khi nó kịp nghĩ:
"Nếu tên bị bán... thì đòi lại được không?"
Nhắt khựng lại giữa chừng nhảy. Nó quay đầu, nhìn Giao rất lâu, cái nhìn vừa ngạc nhiên vừa thương hại.
"Đòi lại?" Nó nhắc lại, như thể chưa từng nghe ai hỏi câu ngu ngốc đến thế. "Nhóc à. Ở cõi này, cái gì mất vào giờ Tý thì coi như chìm xuống đáy sông. Chưa ai đòi lại được cái gì từ bến Chuột cả."
Nó ngừng một nhịp, rồi thêm, giọng nhỏ hơn:
"Trừ khi kẻ đi đòi là một đứa mà chính bến Chuột cũng không nuốt được. Một đứa không có tên để mà mất."
Hai đứa nhìn nhau. Dưới chân cầu, dòng sông vẫn chảy, mang theo ánh trăng và những thứ không ai thấy. Và lần đầu tiên trong đời, Giao thấy cái sự trống rỗng của mình không giống một lời nguyền, mà giống một cánh cửa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →