Thầy bói lật con bài thứ ba, rồi ngồi im lâu đến mức Giao tưởng ông ngủ.
Cây đèn dầu trên chõng kêu tí tách. Quanh gian hàng, chợ đêm Bến Cẩm vẫn ồn như mọi khi, tiếng rao bánh, tiếng mặc cả, tiếng ghe cập bến dưới sông vọng lên từng chặp. Nhưng ở khoảng vuông ánh đèn này, không khí đặc lại, nặng như trước cơn mưa.
"Cháu tên gì?" thầy bói hỏi, không ngẩng lên.
"Dạ, Giao."
"Giao gì?"
Nó im. Câu hỏi đó, cả đời nó chưa trả lời được. Bà Đò nhặt nó ở mom sông vào một đêm giao thừa, đặt đại cho cái tên Giao, rồi thôi. Không họ, không chữ lót, không ngày sinh ghi trong sổ nào. "Dạ, Giao thôi ạ," nó đáp, quen tới mức chẳng còn thấy tủi.
Thầy bói cau mày. Ông xòe ba con bài ra trước mặt nó, lật ngửa cả ba.
Trắng trơn.
Không phải bài xấu. Không phải bài lành. Là ba mặt giấy trống, không một nét mực, như thể ai đó vừa lau sạch số phận nó đi bằng giẻ ướt.
"Lạ thật." Ông lật đi lật lại, gõ móng tay lên mặt bài. "Sáu chục năm coi bói, tôi coi cho người sắp chết cũng ra quẻ. Người chết rồi cũng còn cái bóng trên bài. Cháu thì..." Ông ngừng, nhìn nó bằng ánh mắt là lạ, nửa thương nửa ngại. "Cháu không có số, con ạ. Trời quên biên cháu vào."
Giao cúi đầu. Nó đã nghe câu này, hay đại loại vậy, nhiều lần rồi. Ở trường, cô giáo điểm danh luôn sót tên nó, tới khi nó tự đứng dậy cô mới "à" một tiếng như vừa nhớ ra. Ở đình làng phát lộc, người ta chia tới nó thì vừa hết phần, chẳng ai áy náy, vì chẳng ai nhớ có nó đứng xếp hàng. Nó đi giữa đời như đi trong sương, người ta thấy đấy, rồi quên đấy.
"Con... con gửi thầy bao nhiêu ạ?" nó hỏi khẽ, móc trong túi mấy đồng lẻ bà Đò dúi cho.
Thầy bói khoát tay, đẩy tiền lại. "Thôi. Quẻ trống thì lấy tiền làm gì cho mang tội." Ông thở dài, gom bài, và Giao thấy rõ: ngay khi nó vừa quay lưng bước đi, mắt ông đã lơ đãng nhìn sang khách khác, gương mặt giãn ra nhẹ nhõm, như vừa trút được một thứ ông không muốn nhớ.
Đến nó, ông cũng đang quên.
Giao len ra khỏi gian hàng, hòa vào dòng chợ.
Chợ đêm Bến Cẩm đông nghìn nghịt mà nó vẫn đi được một mạch, không ai chen, không ai đụng, người ta cứ tự nhiên nhường lối cho một khoảng trống, mà khoảng trống ấy là nó. Nó đã quen. Quen tới mức có khi tự hỏi mình có thật đang tồn tại, hay chỉ là một vệt gió lạc giữa đám người.
Nó dừng ở hàng bánh cam của bà Tư, đứng đó một lúc lâu. Bà Tư rán bánh, vớt bánh, gói bánh cho ba bốn lượt khách, mắt lướt qua nó không dưới chục lần mà chẳng lần nào dừng. Giao không giận. Nó chỉ đứng nhìn những chiếc bánh vàng ruộm, hít cái mùi thơm ngậy, rồi lặng lẽ bước tiếp. Đói thì đói, nhưng gọi mua mà người ta cứ "ơ, cháu nói gì?" ba lần thì thà nhịn.
Chỉ có một người trên đời chưa từng quên nó, là bà Đò. Bà lão chèo đò ngang cuối bến, tay chai như vỏ tràm, miệng cộc mà bụng thương. Tối nào bà cũng để phần nó một bát cơm nguội chan nước cá, và mỗi lần nó về, bà đều gọi đúng cái tên Giao, không lẫn, không quên, như thể riêng bà được Trời cho cái quyền nhớ nó. Có lần nó hỏi tại sao bà nhớ được mà cả làng thì không. Bà chỉ khua mái chèo, nhìn ra khúc sông tối, nói lửng lơ: "Tại bà vớt mày lên từ chỗ người ta không vớt." Rồi bà không nói thêm câu nào nữa.
Trăng non treo trên nóc chợ. Đâu đó phía miếu Ông đầu chợ, một cây nhang vừa được thắp, khói bốc lên thẳng tắp rồi bất chợt nghiêng hẳn sang một bên, dù đêm lặng gió.
Giao không để ý điều đó. Nhưng có kẻ khác để ý nó.
Trên nóc sạp hàng khô, giữa những xâu cá mắm và bó miến, một con chuột đang ngồi. Không phải ngồi kiểu chuột rình mồi. Nó ngồi chồm hỗm, hai chân trước khoanh lại trước ngực như một ông già đang ngẫm sự đời, và nó nhìn Giao, nhìn thẳng, nhìn chăm chú, nhìn theo cái cách mà cả cái chợ này suốt mười bốn năm chưa ai nhìn nó.
Giao khựng lại giữa dòng người.
Nó ngoái nhìn quanh xem con chuột đang nhìn ai sau lưng mình. Không có ai. Con phố trống. Chỉ có nó.
Khi nó quay lại, con chuột vẫn ở đó, vẫn đôi mắt đen lay láy khóa chặt vào mắt nó. Rồi con chuột nhếch mép, Giao thề là mình không hề hoa mắt. Một cái nhếch mép rất người, rất tinh, kiểu vừa bắt được quả tang một điều thú vị.
Con chuột hé miệng. Và giữa tiếng chợ ồn ào, rõ mồn một bên tai Giao, một giọng khàn khàn cất lên, thủng thẳng:
"Ê. Mày... thấy được tao à?"
Giao đứng chôn chân. Cả chợ đêm vẫn trôi qua hai bên nó như nước qua một hòn đá, không ai nghe thấy gì, không ai thấy gì. Chỉ có nó, và con chuột biết nói, giữa một khoảng trống mà cả thế gian đã bỏ quên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →