🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Con Mèo cho đoàn ở lại một căn nhà trống trong làng, và khi màn đêm bắt đầu buông xuống cõi Mão, lần đầu tiên Giao thấy cái cõi rạng đông này có một mặt khác.

Không giống bến Sửu hay bến Dần, nơi bóng tối là trạng thái tự nhiên, ở đây, đêm tới như một vị khách không mời, một sự gián đoạn ngắn ngủi trước khi bình minh trở lại. Bầu trời tối dần, những ngôi sao lấp ló, và cả cõi Mão, vốn ồn ào tiếng gà, tiếng trẻ con nô đùa, chợt trở nên tĩnh lặng, gần như nín thở.

Giao không ngủ được. Nó nằm trên tấm phản trong căn nhà trống, nghe tiếng thở đều của bà Đò, tiếng ngáy khẽ của cái Nghé, và nó nghĩ tới cánh đồng phía tây. Con Mèo đã nói, có những đêm nó thức dậy. Nó muốn biết đêm nay có phải một trong những đêm đó không.

Nó lặng lẽ trở dậy, không đánh thức ai, chỉ mang theo Nhắt đang ngái ngủ trên vai, và lần ra cửa. Bên ngoài, cả làng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng mờ mờ hắt ra từ vài khe cửa. Giao đi về phía cánh đồng, bước chân nhẹ, và khi nó gần tới nơi, nó thấy một bóng dáng khác đã ở đó trước nó.

Con Mèo, ngồi ở rìa cánh đồng, đuôi quấn quanh chân, nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước, như một người lính canh gác một điều gì đó suốt mấy ngàn năm.

"Ngươi không ngủ được à," con Mèo nói, không quay đầu lại, như thể nó đã biết Giao sẽ tới từ trước.

"Cô cũng không ngủ," Giao đáp, ngồi xuống cách nó một khoảng.

"Ta không ngủ đêm nay, và nhiều đêm khác cũng thế." Con Mèo thở dài, một tiếng thở dài nặng nề với một sinh vật nhỏ bé như nó. "Ta canh nó. Mỗi đêm, ta ra đây, canh, để chắc chắn nó không lan ra khỏi cánh đồng này."

Đúng lúc đó, Giao thấy nó. Từ giữa cái vệt xám mà ban ngày chỉ là một khoảng không khí đặc quánh, giờ trong bóng tối, những đốm sáng nhỏ bắt đầu lập lòe, xanh nhạt, trôi nổi cách mặt đất một khoảng, như những ngọn nến ma quái không có thân nến. Chúng di chuyển chậm rãi, vô định, đôi khi tụ lại thành từng chùm rồi lại tách ra, và mỗi khi chúng di chuyển, Giao cảm thấy cái nỗi buồn mênh mông ban ngày giờ nhuốm thêm một chút gì đó lạnh lẽo, mời gọi, nguy hiểm.

"Ma trơi," Giao thì thầm, nhớ lại những câu chuyện bà Đò từng kể bên bếp lửa, về những đốm lửa xanh ở nghĩa địa hoang, dẫn dụ người lạc đường vào chỗ chết.

"Đúng thế." Con Mèo gật, mắt không rời những đốm sáng. "Chúng xuất hiện từ khi nào ta không nhớ rõ. Ban đầu chỉ một, hai đốm, yếu ớt, xa xôi. Giờ thì..." Nó chỉ về phía cánh đồng, nơi giờ đã có tới hàng chục đốm sáng lập lòe. "Giờ thì nhiều hơn mỗi mùa. Chúng đang tăng lên, đứa không mùi ạ. Chậm, nhưng chắc chắn."

"Cô có biết vì sao không?"

"Ta không biết vì sao có chúng." Con Mèo cụp tai. "Nhưng ta biết cái gì thu hút chúng. Bóng tối. Sự lãng quên. Càng ít người nhớ tới cánh đồng này, càng ít người hỏi tại sao nó tồn tại, thì nó càng tối hơn, và càng tối hơn thì càng nhiều thứ tụ vào. Ta đã cố giữ cho cõi ta sáng, giữ cho dân ta đừng ai bén mảng, đừng ai hỏi han, tưởng như thế là bảo vệ được họ. Nhưng có lẽ..." Giọng nó chùng xuống, lần đầu tiên để lộ một sự nghi ngờ về chính cách nó đã sống suốt mấy ngàn năm qua. "Có lẽ chính cái im lặng của ta mới là thứ nuôi nó lớn."

Giao nhớ lại đêm cõi Sửu ngẩng đầu, cái khoảnh khắc vết rò co lại khi cả một cõi cùng thừa nhận sự thật thay vì giấu giếm nó. Nó gần như đã thấy được cái quy luật đang lặp lại ở đây, chỉ khác hình dạng.

"Cô có bao giờ tự hỏi," nó nói khẽ, "tại sao chính cô lại là kẻ canh chỗ này? Không phải một tuần đinh, không phải một dân làng nào khác. Là chính cô, đêm nào cũng ra đây một mình."

Con Mèo im lặng thật lâu, đuôi nó siết chặt hơn quanh chân. Khi nó đáp, giọng nó nhỏ tới mức gần như tan vào tiếng gió đêm.

"Vì mỗi khi ta ngồi đây, nhìn vào bóng tối đó, ta cảm thấy một cái gì đó kéo ta lại gần nó, như một sợi dây vô hình. Không phải sợ hãi kéo ta ra xa, mà một cái gì khác, một cái gì rất lạ, kéo ta lại gần. Như thể..." Nó ngừng lại, và cả thân hình nó run lên. "Như thể ta thuộc về nơi đó, đứa không mùi ạ. Như thể một phần của ta đã luôn ở đó, chờ ta quay về, còn cái phần đang ngồi trên cái ghế Chủ Bến kia, cái phần cai quản cõi sáng này, chỉ là một cái vỏ mượn tạm."

Nó quay sang nhìn Giao lần đầu tiên trong đêm ấy, và trong đôi mắt xanh biếc của nó, dưới ánh sáng lập lòe của những đốm ma trơi, Giao thấy một nỗi hoang mang sâu thẳm mà một Chủ Bến kiêu hãnh như nó chưa từng để ai nhìn thấy.

"Ta bắt đầu sợ, Giao à," nó nói, lần đầu tiên gọi đúng tên nó thay vì đứa không mùi. "Ta sợ rằng cái ta vẫn tưởng là mình, suốt mấy ngàn năm, chưa từng thật sự là ta cả."

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →