Hai giờ rưỡi chiều, sảnh chờ trước phòng họp tầng 12 của văn phòng Tơ., khu Yên Hoà, nội thất hiện
đại, sàn đá bóng loáng phản chiếu ánh sáng từ dãy đèn trần, khác hẳn không gian chật hẹp của quầy
sửa đồ điện tử họ vẫn quen gặp nhau. Bốn người: Vũ, Nhi, Bảo Châu, và Khoa, đứng thành một nhóm nhỏ
gần cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố.
Đây là lần đầu tiên Khoa quay lại chính toà nhà nơi ông từng làm việc, từng gây dựng từ những ngày
đầu tiên. Ông đứng lặng một lúc trước tấm biển "TƠ." lớn gắn ở sảnh, ánh mắt phức tạp khó đọc, rồi
mới bước qua cửa an ninh, dùng chứng minh thư thường thay vì thẻ nhân viên cũ đã hết hạn từ lâu.
"Chú ổn không ạ?" Nhi hỏi khẽ, nhận ra sự do dự thoáng qua của ông.
"Ổn," Khoa đáp, giọng khô như mọi khi, nhưng tay ông siết chặt chiếc cặp tài liệu hơn cần thiết.
"Chỉ là lâu rồi tôi mới quay lại đây thôi."
Cả nhóm rà soát lại lần cuối những gì sẽ trình bày: tài liệu tuyển dụng "Kỹ sư hệ thống CHỈ" năm
2021, mảnh ticket cũ về trường hợp CHỈ từng cứu một người, bảng dữ liệu retention với con số hàng
chục nghìn tài khoản mở rộng, email cảnh cáo pháp lý gửi cho Vũ, quyết định đình chỉ công tác Bảo
Châu phải chịu.
"Mình đã in ba bản, mỗi người giữ một bản phòng khi cần," Bảo Châu nói, phát cho mỗi người một tập
hồ sơ dày, bìa ngoài không ghi gì để tránh gây chú ý khi di chuyển qua sảnh. "Nếu họ tịch thu bản
của ai đó, vẫn còn hai bản khác."
Vũ gật đầu, cẩn thận cất tập hồ sơ vào ba lô, kiểm tra lại điện thoại đã sạc đầy pin, sẵn sàng ghi
âm nếu cần thiết, dù cả nhóm đã thống nhất sẽ báo trước cho Long biết cuộc trò chuyện đang được ghi
lại, để giữ mọi thứ minh bạch và hợp pháp ngay từ đầu.
"Tụi mình vẫn chưa chọn hướng nào trong ba lựa chọn, đúng không?" Bảo Châu hỏi, giọng vẫn còn hơi
căng thẳng dù đã chuẩn bị kỹ.
"Đúng," Vũ đáp. "Tụi mình quyết định sẽ xem phản ứng của Long trước, rồi mới chọn."
Nhi siết chặt tập hồ sơ trong tay, cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập nhanh hơn bình thường. Cô
nhìn quanh sảnh chờ sang trọng này, nghĩ tới tất cả những gì đã dẫn cả nhóm tới đây: một match
không xoá được vào đêm giao thừa, một video bị gỡ trong bốn tám tiếng, một cái tên "CHỈ" tìm thấy
trong tài liệu cũ, một câu chuyện đau lòng về Ngọc Linh, một đêm khủng hoảng suýt mất đi người cô
thương, và giờ đây, khoảnh khắc đối chất cuối cùng.
Khoa đứng trước cửa kính phòng làm việc cũ của mình, giờ đã đổi tên bảng hiệu thành phòng của một
phó tổng giám đốc khác, nhìn vào trong một lúc lâu qua lớp kính, không bước vào, chỉ đứng đó, như
đang ôn lại một phần đời đã qua trước khi bước tiếp vào phần tiếp theo của câu chuyện.
"Chú từng ngồi ở đó bao lâu ạ?" Vũ hỏi, đứng lại cạnh ông.
"Hai năm," Khoa đáp, giọng nhẹ tênh nhưng nặng trĩu ý nghĩa. "Đủ lâu để xây một thứ tôi tin là tốt,
và đủ lâu để thấy nó bị biến thành thứ khác sau khi tôi rời đi."
Đúng ba giờ, cửa phòng họp mở ra. Một trợ lý trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề, bước ra mời cả nhóm vào,
giọng lịch sự nhưng có gì đó khiến Nhi chột dạ.
"Anh Long đang đợi," cô trợ lý nói, nở một nụ cười nghề nghiệp. "Anh ấy nói đã đợi lâu rồi."
Bốn người nhìn nhau một thoáng, không ai nói gì, rồi cùng bước qua cánh cửa đang mở rộng, ánh sáng
từ bên trong phòng họp hắt ra sảnh tối hơn, như một lời mời gọi không thể từ chối vào chương cuối
cùng của hành trình họ đã theo đuổi suốt mấy tháng qua.
Nhi bước cuối cùng, tay vẫn siết chặt tập hồ sơ, hít một hơi thật sâu trước khi bước qua ngưỡng
cửa, cố ghi nhớ cảm giác này: không phải sợ hãi đơn thuần như những ngày đầu tháng Hai khi cô lần
đầu thấy dòng chữ "Đang hoạt động" không tắt, mà là một sự quyết tâm đã được tôi luyện qua từng
chương của câu chuyện này, đủ vững vàng để bước vào căn phòng nơi người đứng đầu tất cả những
chuyện đã xảy ra đang chờ sẵn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →