Phòng họp tầng 12 rộng rãi, bàn kính dài, một người đàn ông ngồi sẵn ở đầu bàn, không luật sư,
không trợ lý đi cùng, chỉ một mình. Võ Thành Long, ba mươi tám tuổi, mặc sơ mi trắng đơn giản,
không cà vạt, dáng ngồi thoải mái tới mức khiến Nhi bất ngờ, khác hẳn hình dung của cô về một CEO
đang bị bốn người kéo tới đối chất.
"Mời ngồi," ông nói, giọng bình thản, ra hiệu về phía những chiếc ghế trống. "Tôi đã nghe Bảo Châu
báo trước một phần, và tôi cũng đoán được phần còn lại."
Cả nhóm ngồi xuống. Vũ mở lời trước, trình bày toàn bộ những gì họ đã tìm ra, từng mảnh một, đặt
lên bàn kính từng tài liệu làm bằng chứng: tin tuyển dụng cũ, ticket, bảng dữ liệu retention. Long
nghe hết, không ngắt lời, thỉnh thoảng gật đầu, không có biểu hiện hoảng loạn hay giận dữ nào lộ
rõ.
"Các bạn nói đúng phần lớn," Long nói, khi Vũ trình bày xong. "Tôi mở rộng phạm vi kích hoạt CHỈ từ
2024. Tôi gọi đó là tối ưu công thức Tri Kỷ Vĩnh Viễn."
"Ông biết ông đang làm gì không?" Nhi hỏi thẳng, không giấu được sự tức giận trong giọng nói. "Ông
đang dùng một thứ từng cứu người để giữ chân hàng chục nghìn người dùng không phải vì họ cần, mà vì
họ giúp con số của ông đẹp hơn."
Long không chối, cũng không cúi đầu xin lỗi kiểu kịch. Ông nhìn thẳng vào mắt Nhi, giọng vẫn giữ sự
điềm tĩnh gần như lạnh lùng.
"Tôi không nghĩ mình đang làm điều xấu," ông nói. "Tôi nghĩ tôi đang chuyên nghiệp hoá một thứ hỗn
loạn, thiếu kiểm soát mà anh Khoa để lại. CHỈ, theo cách anh ấy vận hành, chỉ cứu được vài người mỗi
năm, phụ thuộc vào may rủi ai đúng ngưỡng rủi ro. Tôi mở rộng nó, để nhiều người hơn có một mạng
lưới an toàn, dù họ không hoàn toàn ở ngưỡng nguy hiểm."
"Đó không phải mạng lưới an toàn," Khoa lên tiếng lần đầu tiên kể từ khi bước vào phòng, giọng khô
khốc nhưng chứa đầy sức nặng. "Đó là một cái bẫy giữ chân, dán nhãn an toàn để không ai đặt câu
hỏi."
Long im lặng một lúc, nhìn Khoa, ánh mắt phức tạp khó đọc. "Có thể anh đúng," ông nói, không có vẻ
tranh cãi thêm. "Có thể tôi đã tự thuyết phục mình quá dễ dàng, vì con số đẹp trong báo cáo quý
cũng giúp tôi giữ được vị trí này, giữ được niềm tin của hội đồng quản trị. Tôi không phủ nhận điều
đó."
Sự thành thật bất ngờ đó khiến cả phòng im lặng một lúc. Không ai trong nhóm chuẩn bị tinh thần cho
một Long thừa nhận thẳng thắn tới vậy, thay vì chối cãi hay đe doạ như họ lo sợ.
"Vậy giờ ông định làm gì?" Bảo Châu hỏi, giọng vẫn còn dè dặt dù đã lấy lại phần nào can đảm.
"Tôi cần thời gian suy nghĩ," Long đáp, không hứa hẹn gì cụ thể. "Nhưng tôi sẽ không tìm cách bịt
miệng ai trong phòng này nữa. Các bạn muốn làm gì tiếp theo, đó là quyền của các bạn."
Cuộc gặp kết thúc sau đó, không có kết luận rõ ràng, không có cam kết cụ thể nào từ phía Long ngoài
lời hứa không cản trở. Cả nhóm đứng dậy ra về, không khí trong thang máy xuống sảnh nặng nề, mỗi
người chìm trong suy nghĩ riêng.
Ra tới sảnh chính, Khoa dừng lại, quay sang nhìn cả nhóm, đặt lên bàn nhỏ ở góc sảnh một tờ giấy
ông đã viết sẵn từ trước, gọn gàng chia thành ba mục.
"Tôi đã nghĩ về điều này nhiều đêm rồi," ông nói. "Có ba con đường trước mặt chúng ta. Một, công
khai toàn bộ sự thật ra ngoài, để báo chí, để cơ quan quản lý vào cuộc, chấp nhận rủi ro làm tổn
thương những người không muốn bị lộ danh tính. Hai, âm thầm gây sức ép buộc công ty cải tổ từ bên
trong, chậm, không chắc thắng, nhưng giữ được sự riêng tư cho tất cả những người đang bị ảnh hưởng.
Ba, tôi dùng cắt chỉ, nhưng chỉ cho đúng hai người, Nhi và Vũ, không đụng tới hệ thống chung, vì
tôi không đủ can đảm mạo hiểm mạng sống của những người khác tôi không kiểm soát được hậu quả."
Cả nhóm đứng lặng, nhìn tờ giấy, nhìn nhau, không ai vội vàng lên tiếng chọn ngay một hướng.
Ra khỏi thang máy, bước chân ra khoảng sân trước toà nhà, điện thoại Nhi trong túi rung lên một
lần. Cô lấy ra xem.
```
TƠ. — THẺ TRẠNG THÁI
Match: (ẩn danh)
Trạng thái: Đang hoạt động
Khoảng cách: 2,1 km
Hành động khả dụng: [Nhắn tin] [Unmatch] [Báo cáo]
```
Ngay khi cô nhìn vào màn hình, dòng chữ "Đang hoạt động" xanh lét, lần đầu tiên trong suốt cả câu
chuyện, đổi màu, chỉ trong đúng một giây, chuyển sang một sắc vàng nhạt lạ lẫm, rồi trở lại như cũ,
nhanh tới mức cô tự hỏi liệu mình có nhìn nhầm không.
Cô đưa màn hình cho Vũ xem, tay hơi run. Cả hai đứng đó giữa khoảng sân, không ai nói được gì,
trong khi phía sau lưng họ, toà nhà văn phòng Tơ. vẫn đứng sừng sững dưới ánh nắng chiều, giữ
nguyên mọi bí mật nó còn chưa kịp tiết lộ hết, và phía trước họ là ba con đường, ba cái giá khác
nhau, đang chờ họ bước tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.