🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mười một giờ trưa, hành lang văn phòng TrustPoint giờ nghỉ trưa, vắng người hơn thường lệ vì phần

lớn đồng nghiệp đã xuống căng tin ăn cơm. Nhi tìm Trang ở góc quen thuộc gần cửa sổ, nơi họ vẫn hay

đứng nói chuyện những lúc cần riêng tư.

"Mày tới tìm tao có việc gì mà mặt nghiêm trọng thế?" Trang hỏi, đặt hộp cơm xuống, chú ý ngay tới

biểu cảm khác thường của bạn. Cô vẫn còn cầm đôi đũa trên tay, nhưng đã quên hẳn bữa trưa dở dang

khi nhận ra Nhi không tới đây để tám chuyện phiếm như mọi lần.

"Tao cần kể cho mày nghe hết mọi chuyện," Nhi nói, giọng chắc chắn hơn cô nghĩ mình có thể có.

"Toàn bộ, không giấu gì nữa."

Trang gật đầu, ngồi xuống bậu cửa sổ, ra hiệu Nhi cứ nói. Bên ngoài cửa sổ, nắng trưa chiếu xuống

con phố Dịch Vọng đông đúc, tiếng còi xe vọng lên mờ nhạt qua lớp kính cách âm, một sự tương phản

kỳ lạ giữa nhịp sống bình thường ngoài kia và câu chuyện nặng nề Nhi sắp kể.

Nhi kể, từ đầu tới cuối, không bỏ sót chi tiết nào: CHỈ, Khoa, Ngọc Linh, Bảo Châu mất việc, bảng

dữ liệu hàng chục nghìn tài khoản, đêm khủng hoảng của Vũ, và cuối cùng, phần khó nói nhất, chuyện

"tin nhắn không gửi" của chính cô cuối năm 2024.

Trang nghe hết, không ngắt lời một lần nào, gương mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang nghiêm trọng,

rồi cuối cùng, khi Nhi kể tới phần cuối cùng về bản thân, mắt Trang bắt đầu đỏ hoe.

"Sao mày không kể cho tao nghe từ hồi đó," Trang nói, giọng nghẹn lại, không trách móc, chỉ là một

nỗi đau thật sự vì bạn mình đã một mình chịu đựng quá lâu. "Tao là bạn thân mày mà."

"Tao không biết diễn tả sao cho người khác hiểu mà không nghĩ tao đang làm quá," Nhi đáp, mắt cũng

cay cay. "Tao sợ."

"Sợ tao nghĩ gì về mày à?" Trang hỏi, giọng vừa buồn vừa trách nhẹ.

"Sợ mày lo lắng thái quá, sợ mày nhìn tao khác đi, sợ đủ thứ," Nhi thừa nhận. "Nhưng giờ tao nhận

ra, giấu mày mới là điều khiến tao thấy cô đơn hơn, không phải chuyện kể ra."

Trang nắm lấy tay Nhi, siết chặt. "Từ giờ đừng giấu tao nữa, được không? Dù chuyện gì đi nữa."

"Được," Nhi gật đầu, giọng chắc chắn hơn.

Trang không nói gì thêm, chỉ bước tới ôm chầm lấy Nhi, cái ôm chặt và dài hơn bất kỳ lần nào trước

đó giữa hai người, không có tiếng cười đùa xen vào như mọi lần, chỉ có sự im lặng chia sẻ một nỗi

đau vừa được mở ra.

"Chiều nay mày với anh Vũ đối chất Long thật à?" Trang hỏi, sau khi buông nhau ra, lau vội nước

mắt.

"Ừ," Nhi gật đầu. "Ba giờ chiều."

"Mày sợ không?"

"Sợ chứ," Nhi thành thật. "Nhưng tao nghĩ tao cần làm việc này, không chỉ cho tao, mà cho cả những

người khác đang bị ảnh hưởng mà không biết."

Trang nhìn Nhi một lúc lâu, ánh mắt đầy tự hào lẫn lo lắng, rồi nói, giọng đã hoàn toàn nghiêm túc,

không còn chút đùa cợt nào như những lần trước cô nói câu này.

"Tơ hồng thật rồi đấy, Nhi ạ," Trang nói, không cười, chỉ siết chặt tay bạn. "Không phải chuyện

đùa nữa đâu, mà là mày với anh Vũ thật sự có một sợi dây gì đó rất thật giữa hai người, tao tin

vậy."

Nhi mỉm cười qua làn nước mắt, cảm động trước câu nói quen thuộc nhưng giờ mang một trọng lượng

hoàn toàn khác. Trang đẩy nhẹ cô ra phía cửa, giọng trở lại chút thực tế cần thiết.

"Đi đi, muộn rồi," Trang nói. "Đi làm việc lớn của mày đi. Xong việc nhớ nhắn tao ngay, tao lo lắm

đấy."

Nhi gật đầu, ôm Trang một cái cuối cùng thật nhanh, rồi quay người bước đi, cảm thấy nhẹ nhõm hơn

rất nhiều so với lúc bước vào hành lang này, sẵn sàng hơn cho những gì đang chờ đợi phía trước.

Đi được vài bước, cô quay đầu lại nhìn Trang một lần nữa. Bạn cô vẫn đứng đó, vẫy tay, gương mặt đã

lấy lại được nét tươi tắn quen thuộc dù mắt vẫn còn đỏ. Nhi mỉm cười, vẫy tay lại, rồi rảo bước

nhanh hơn về phía thang máy, lòng tràn đầy một cảm giác được ủng hộ trọn vẹn hiếm khi cô có được

trong suốt hành trình đầy biến động vừa qua, một cảm giác cô tự nhủ mình sẽ mang theo suốt buổi

chiều nay, dù cuộc đối chất phía trước có diễn ra thế nào đi nữa.

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →