🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảy giờ sáng, quán trà đá quen thuộc gần khu tập thể A5, nơi Nhi và Vũ từng ngồi nhiều lần trong

suốt hành trình vừa qua, hai người ngồi xuống ghế nhựa quen thuộc, gọi hai cốc trà đá như mọi lần.

Cuộc hẹn đối chất Long, Bảo Châu đã sắp xếp được cho ba giờ chiều nay, còn cả một buổi sáng dài để

chuẩn bị tinh thần và tài liệu.

"Anh ngủ được không đêm qua?" Nhi hỏi, dù cô biết trước câu trả lời.

"Cũng chập chờn," Vũ đáp, cười nhẹ. "Nhưng đỡ hơn nhiều so với mấy hôm trước rồi."

Cả hai cố giữ không khí nhẹ nhàng nhất có thể, tránh nhắc lại những gì đã xảy ra, những gì sắp xảy

ra, chỉ nói chuyện phiếm như hai người bạn bình thường đang tận hưởng một buổi sáng bình thường.

"Em nghĩ ai nên nói trước khi gặp Long?" Vũ hỏi, dù câu hỏi này ít nhiều liên quan tới cuộc đối

chất, nhưng anh hỏi với giọng đùa cợt hơn là nghiêm túc.

"Chắc chắn không phải anh," Nhi cười, đẩy nhẹ vai anh. "Anh mà nói chuyện với sếp lớn kiểu gì cũng

căng thẳng quá mức, lại làm hỏng chuyện."

"Ơ, sao lại thế," Vũ giả vờ phật ý. "Anh từng pitch trước cả phòng nhà đầu tư đấy nhé, không phải

dạng vừa đâu."

"Ừ thì pitch xong công ty sập còn gì," Nhi trêu, cười khúc khích.

"Đau lòng thật đấy," Vũ giả vờ ôm ngực, cả hai cùng bật cười thành tiếng, tiếng cười vang giữa buổi

sáng yên tĩnh của con phố nhỏ.

Ông chủ quán trà đá, người đã quen mặt cả hai qua nhiều lần ghé qua, mang thêm một đĩa hướng dương

ra mời, không hỏi han gì, chỉ nói vu vơ về thời tiết đang chuyển sang hè, trời sắp nóng hơn nhiều.

"Hai đứa dạo này hay ra đây nhỉ, chắc thân nhau lắm rồi," ông cười, nheo mắt trêu, không biết mình

vừa chạm đúng vào một câu hỏi cả hai vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng.

"Dạ, cũng thân ạ," Nhi đáp, cười gượng, liếc sang Vũ một cái. Vũ chỉ cười, không nói gì thêm, tay

cầm cốc trà đá che bớt vẻ ngượng nghịu thoáng qua trên mặt.

Họ ngồi thêm một lúc, cắn hạt hướng dương, nói vài câu chuyện không đầu không cuối về những dự định

xa xôi không liên quan gì tới CHỈ: Nhi kể về việc cô đang cân nhắc học thêm một khoá viết báo online

để nuôi lại ước mơ làm phóng viên điều tra thật sự, không phải "điều tra" report mỗi đêm. Vũ kể về

ý định mở rộng dịch vụ freelance của mình thành một nhóm nhỏ, nhận thêm dự án lớn hơn.

Không ai trong hai người nói ra thành lời, nhưng cả hai đều hiểu, những câu chuyện về tương lai này,

dù nhỏ nhặt, là một cách để họ nhắc nhở nhau rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn phía sau cuộc đối chất sắp

tới, dù kết quả ra sao.

"Dù chiều nay có ra sao," Nhi nói, giọng nhẹ hẳn, "em vẫn muốn học cái khoá viết báo đó. Không liên

quan gì tới CHỈ cả, chỉ là vì em muốn làm."

"Anh cũng vậy," Vũ gật đầu. "Anh vẫn muốn mở nhóm freelance đó, bất kể mọi chuyện đi tới đâu."

Cả hai nhìn nhau, mỉm cười, một sự đồng thuận ngầm rằng dù cuộc chiến phía trước có kết thúc thế

nào, họ vẫn còn những dự định riêng, những phần đời không phụ thuộc vào kết quả của một cuộc đối

đầu với một công ty công nghệ.

Gần tám giờ, Vũ nhìn đồng hồ, đứng dậy, lấy ví trả tiền trà đá cho cả hai.

"Đi thôi," anh nói, chỉ hai chữ, không thêm gì. "Anh còn phải ghé nhà Khoa lấy nốt mấy bản in tài

liệu trước trưa."

Nhi đứng dậy theo, phủi tay, khoác ba lô lên vai, đi cạnh anh một đoạn trước khi tách ra, cô còn

một việc riêng cần làm trước khi buổi chiều định mệnh bắt đầu: ghé qua chỗ làm gặp Trang.

Trước khi rẽ sang hai hướng khác nhau ở ngã tư, Vũ nắm tay cô một giây, nhìn thẳng vào mắt cô.

"Chiều nay, dù chuyện gì xảy ra, tụi mình cùng nhau đối mặt nhé," anh nói, giọng chắc chắn.

"Ừ," Nhi đáp, siết lại tay anh trước khi buông ra. "Chiều gặp lại ở quầy chú Khoa."

Cả hai đi về hai hướng, mỗi người mang theo một phần công việc riêng cần hoàn thành trước khi cùng

nhau bước vào cuộc đối chất sẽ định hình phần còn lại của câu chuyện này.

Hết Chương 47

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 48
← TrướcTiếp →