Sáu giờ chiều, căn hộ A5, Nhi và Vũ ghé qua trước khi tới cuộc hẹn đối chất Long đã được Bảo Châu
sắp xếp cho ngày mai, không định ở lại lâu, chỉ tạt qua để Vũ lấy thêm vài tài liệu anh để quên hôm
trước, phần còn lại của chiến lược sẽ được rà soát kỹ hơn vào sáng mai cùng Khoa và Bảo Châu.
Bước vào nhà, mùi thức ăn còn thoang thoảng trong không khí, dù đã qua giờ cơm tối từ lâu. Căn hộ
nhỏ vẫn giữ nguyên sự ấm cúng quen thuộc, chiếc ti vi cũ vẫn phát chương trình thời sự buổi tối ở
góc phòng, tiếng người dẫn chương trình đều đều như một âm thanh nền quen thuộc của mọi buổi tối
bình thường nơi đây.
Bà Gấm đang gói đồ ăn vào mấy túi ni lông nhỏ khi họ bước vào, động tác thành thạo của người quen
chuẩn bị đồ ăn mang đi cho ai đó lâu năm.
"Hai đứa qua đây, cầm cái này đi," bà nói, đưa cho mỗi người một túi, bên trong là vài cái bánh
bao và một chai nước, "phòng khi đói, đừng để bụng rỗng mà làm việc lớn."
Vũ đi vào phòng tìm tài liệu để quên, để Nhi đứng lại nói chuyện với bà một mình. Nhi nhận túi đồ,
hơi ngạc nhiên. "Bà biết tụi con sắp làm việc gì ạ?"
"Bà không biết cụ thể," bà Gấm đáp, không ngừng tay xếp nốt túi cuối cùng, "nhưng bà nhìn là biết
hai đứa đang chuẩn bị cho một việc lớn. Mấy hôm nay thằng Vũ về nhà mặt cứ đăm chiêu, cháu Nhi cũng
vậy, chắc không phải chuyện nhỏ."
Vũ bước ra từ phòng đúng lúc nghe được câu đó, đứng lại ở cửa, không nói gì, chỉ nhìn bà một lúc.
Nhi và Vũ nhìn nhau, không ai giải thích thêm, cũng không cần thiết. Bà Gấm không hỏi thêm gì, đúng
như bà chưa từng hỏi thẳng bất cứ điều gì kể từ ngày Vũ còn nhỏ.
Bà quay lại bếp, lấy thêm một hộp dầu gió nhỏ, nhét vào túi của Vũ. "Phòng khi đau đầu," bà nói,
giọng vẫn thản nhiên như đang chuẩn bị cho một chuyến đi chơi bình thường, không phải một cuộc đối
đầu có thể thay đổi cả cuộc đời hai đứa cháu bà thương.
Bà đứng dậy, phủi tay, nhìn cả hai một lúc lâu, ánh mắt chứa đựng nhiều điều hơn những gì bà từng
nói thành lời trong suốt những tháng qua.
"Sợi chỉ hồng ông Tơ đã se thì càng giằng càng chặt," bà nói, giọng chậm rãi, khác hẳn hai lần
trước bà nói câu này, không còn là lời cảnh báo của lần đầu, cũng không còn là lời chúc phúc ấm áp
của lần sau đó, mà mang một sắc thái mới, gần như một lời tiễn đưa. "Có những sợi dây con người
phải tự mình đi mà gỡ, tự mình đi mà giữ, bà già rồi, chỉ đứng đây nhìn theo được thôi, không gỡ hộ
được đâu."
Nhi cảm thấy sống lưng lạnh đi, không phải vì sợ, mà vì nhận ra bà Gấm, dù không biết chi tiết gì
về CHỈ hay Long hay bất cứ điều gì họ đang đối mặt, vẫn hiểu rõ hơn ai hết bản chất của điều họ
sắp làm: một việc chỉ có thể tự mình đối diện, không ai làm thay được.
"Con cảm ơn bà," Nhi nói, giọng hơi nghẹn, ôm lấy bà một cái thật chặt.
Vũ cũng ôm bà, lâu hơn bình thường, không nói gì, chỉ để cái ôm đó thay cho những lời anh chưa biết
diễn đạt sao cho đủ.
Hai người bước ra khỏi cửa, đeo ba lô, chuẩn bị xuống thang máy. Trên đường ra hành lang, Vũ nắm
lấy tay Nhi, siết nhẹ, không nói gì, chỉ để cử chỉ đó nói thay cảm xúc đang dâng lên trong anh sau
câu nói của bà.
Bà Gấm đứng lại trong khung cửa, không vẫy tay như mọi lần tiễn khách, chỉ đứng đó, nhìn theo, dáng
người nhỏ bé nhưng vững vàng trong ánh đèn hành lang. Nhi quay đầu lại một lần trước khi rẽ vào cầu
thang, thấy bà vẫn đứng nguyên vị trí đó, ánh mắt dõi theo không rời, và trong khoảnh khắc đó, cô
hiểu rõ hơn bao giờ hết vì sao Vũ luôn cố gắng bảo vệ bà khỏi mọi lo lắng không cần thiết: người phụ
nữ nhỏ bé này đã mang quá nhiều gánh nặng trong đời, và bà xứng đáng được yên tâm dù chỉ trong vài
giờ ngắn ngủi trước một việc lớn.
Cửa thang máy đóng lại hẳn, che khuất hoàn toàn hình ảnh bà đứng đó, vẫn không rời mắt khỏi hướng họ
vừa đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →