Bảy giờ tối hai ngày sau, quầy sửa đồ điện tử phố Hàng Bồ, lần đầu tiên cả bốn người: Nhi, Vũ, Bảo
Châu, và Khoa, ngồi lại đông đủ trong cùng một không gian. Bảo Châu, dù đã mất việc, vẫn tới đúng
giờ, mang theo một cặp tài liệu cô in lại từ trí nhớ những gì cô từng đọc được trước khi mất quyền
truy cập hệ thống.
Họ dành hơn một tiếng đồng hồ rà lại toàn bộ những gì đã biết: tài liệu tuyển dụng cũ, ticket về
trường hợp CHỈ từng cứu một người, câu chuyện về Ngọc Linh, bảng dữ liệu retention với con số hàng
chục nghìn tài khoản bị mở rộng, email cảnh cáo pháp lý, việc Bảo Châu bị đình chỉ công tác.
Khoa nghe hết, gật đầu, gương mặt ông nặng nề hơn mọi lần trước.
"Tôi đã nghi ngờ chuyện mở rộng từ lâu," ông nói, giọng trầm. "Nhưng tôi không có bằng chứng cụ
thể, chỉ có cảm giác retention tăng bất thường sau khi tôi rời công ty. Giờ nghe các bạn kể, tôi
biết mình đã đúng."
"Chú Khoa," Vũ lên tiếng, giọng cẩn trọng, "chú nói chú vẫn giữ quyền truy cập kỹ thuật nào đó từ
hồi còn ở công ty. Có đúng không ạ?"
Khoa im lặng một lúc lâu, nhìn từng người trong phòng, như đang cân nhắc xem có nên tiết lộ điều
ông giấu kín nhất hay không. Cuối cùng ông đứng dậy, đi tới một chiếc tủ nhỏ khoá kỹ ở góc quầy, mở
ra, lấy ra một thiết bị cũ kỹ, trông như một chiếc USB đặc biệt được chế lại.
"Trước khi rời công ty, tôi giữ lại một cửa sau kỹ thuật," ông nói, đặt thiết bị lên bàn nhưng
không mở ra dùng ngay. "Không ai biết nó tồn tại, kể cả đội bảo mật hiện tại, vì tôi viết nó theo
cách không để lại dấu vết trong hệ thống giám sát nội bộ. Nó cho phép tôi thực hiện đúng một thao
tác: cắt chỉ."
"Cắt chỉ là gì ạ?" Nhi hỏi, dù cô đoán được phần nào ý nghĩa từ chính cái tên.
"Chấm dứt một cặp khoá chỉ, vĩnh viễn, không qua bất kỳ quy trình phê duyệt nào," Khoa đáp. "Tôi
viết nó như một van an toàn cuối cùng, phòng trường hợp hệ thống chính bị lạm dụng theo cách tôi
không lường trước được. Tôi chưa từng dùng nó công khai lần nào."
Cả phòng im lặng, ai cũng hiểu ngay ý nghĩa của điều vừa được tiết lộ: có một cách thoát ra thật sự
tồn tại, điều mà suốt mấy tháng qua họ tin là không thể. Nhi nhớ lại luật cứng cô và Vũ từng nghe
Bảo Châu mô tả cách đây nhiều tuần, cách duy nhất chấm dứt một cặp khoá chỉ ngoài việc chờ chín
mươi ngày xác minh hay mất tài khoản vĩnh viễn, một điều họ từng nghĩ chỉ tồn tại trên lý thuyết,
gần như chưa từng xảy ra thành công. Giờ đây, nó nằm ngay trên bàn trước mặt họ, dưới hình dạng một
thiết bị nhỏ cũ kỹ.
"Chú có thể cắt chỉ cho tất cả mọi người bị ảnh hưởng không?" Vũ hỏi, giọng đầy hy vọng.
Khoa lắc đầu ngay lập tức. "Không. Tôi chỉ có quyền truy cập giới hạn, dùng được cho một cặp tại một
thời điểm, và mỗi lần dùng đều để lại một dấu vết nhỏ, dù đã được che giấu kỹ, vẫn có rủi ro bị phát
hiện nếu dùng quá nhiều lần liên tiếp. Tôi không đủ khả năng, và không đủ can đảm, mạo hiểm mạng
sống của hàng chục nghìn người khác bằng một công cụ tôi không chắc chắn kiểm soát được ở quy mô
lớn."
Bảo Châu ghi chép nhanh vào một tờ giấy, tay hơi run. "Vậy tụi mình có ba hướng để chọn," cô nói,
tổng hợp lại. "Công khai toàn bộ sự thật ra ngoài, chấp nhận rủi ro làm tổn thương những người
không muốn bị lộ. Hoặc âm thầm gây sức ép buộc công ty cải tổ từ bên trong, chậm và không chắc
thắng. Hoặc dùng cắt chỉ, nhưng chỉ giải quyết được cho đúng một cặp, không đụng tới hệ thống
chung."
Khoa gật đầu, nhìn xuống hai bàn tay mình. "Tôi vá tạm được một chỗ. Không vá được cả cái nhà," ông
nói, giọng khô như mọi khi. "Quyết định thuộc về các bạn, không phải tôi."
Không ai trong phòng phản bác câu nói đó, nhưng cũng không ai đứng dậy bỏ về ngay, tất cả đều ngồi
lại, im lặng, để trọng lượng của ba lựa chọn trước mặt thấm dần vào từng người, biết rằng bất kể
chọn hướng nào, cũng sẽ có một cái giá thật phải trả.
"Chúng ta chưa cần quyết định ngay tối nay," Bảo Châu lên tiếng sau một lúc, giọng đã bình tĩnh trở
lại. "Nhưng mình nghĩ, trước khi chọn hướng nào, tụi mình nên đối chất trực tiếp với Long một lần.
Xem phản ứng của ông ấy ra sao, có thể sẽ giúp tụi mình quyết định dễ hơn."
Cả nhóm gật đầu đồng ý, dù không ai nói ra thành lời nỗi lo chung: đối chất trực tiếp với người
đứng đầu công ty đồng nghĩa với việc không còn đường lùi, mọi thứ họ đã âm thầm điều tra suốt nhiều
tuần sẽ chính thức lộ diện trước đúng người có quyền lực nhất để phản công lại họ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →