Chín giờ tối, phòng trọ Nhi, chỉ hai người, đèn bàn để ở mức sáng vừa phải, không quá chói cũng
không quá tối. Nhi ngồi trên giường, hai tay đan vào nhau, Vũ ngồi cạnh, giữ khoảng cách đủ gần để
cô biết anh ở đó, đủ xa để cô không cảm thấy bị dồn ép phải nói ngay.
"Anh cứ để em kể theo cách em muốn, được không?" cô nói, giọng đã hơi run từ câu đầu tiên.
"Được," Vũ đáp, không giục, chỉ ngồi yên, mắt nhìn cô với sự kiên nhẫn tuyệt đối.
Nhi hít một hơi dài, bắt đầu, giọng chậm rãi, đôi lúc ngập ngừng tìm từ. "Cuối năm 2024, sau khi em
chia tay người yêu cũ, em trải qua một khoảng thời gian rất tệ. Không phải kiểu buồn bình thường,
mà là một cái gì đó nặng hơn, kéo dài hơn em từng trải qua trước đó. Em không kể cho ai, kể cả
Trang, vì em không biết diễn tả sao cho người khác hiểu mà không nghĩ em đang làm quá lên."
Cô dừng lại, siết chặt hai tay vào nhau. Vũ không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cô cứ tiếp tục
khi nào sẵn sàng.
"Có những đêm em ngồi một mình, gõ tin nhắn," cô nói tiếp, giọng nhỏ hơn. "Chỉ mấy chữ thôi, kiểu
'tôi không ổn', gửi cho chính số điện thoại của em, không gửi cho ai khác. Em gõ, đọc lại, rồi xoá
đi trước khi kịp gửi thật, hoặc gửi cho chính mình rồi xoá ngay sau đó. Chuyện đó lặp lại nhiều lần
trong mấy tuần, em không nhớ chính xác bao nhiêu lần, chỉ biết đủ nhiều để giờ nghĩ lại em vẫn thấy
sợ."
Vũ nắm lấy tay cô, không nói gì, chỉ để sự có mặt của mình là một điểm tựa.
"Sau này, khi bọn mình bắt đầu tìm hiểu về CHỈ, về cách nó đọc tín hiệu hành vi, về tin nhắn gõ rồi
xoá trước khi gửi," Nhi nói tiếp, giọng run rõ hơn, "em bắt đầu nghĩ, có lẽ đó chính là lý do em bị
khoá chỉ. Nhưng em muốn nói rõ với anh một điều, vì em cũng vừa mới tự nói rõ với chính mình." Cô
ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vũ. "Em không có cách nào biết chắc điều đó có đúng không. Đây chỉ là
cách em tự ghép các mảnh lại với nhau, dựa trên những gì bọn mình biết. Có thể đúng, có thể không
đúng hoàn toàn, có thể còn nhiều thứ khác trong hành vi của em mà em không hề để ý tới. Em không
muốn kể chuyện này như thể em chắc chắn một trăm phần trăm về nguyên nhân, vì em không chắc, và có
lẽ sẽ không bao giờ chắc được."
Vũ im lặng một lúc, cân nhắc từng lời trước khi nói. "Em không cần phải chắc chắn mới được kể anh
nghe," anh nói khẽ. "Anh chỉ cần biết em đã trải qua điều đó, và giờ em đang ngồi đây kể cho anh."
"Em sợ anh nghĩ khác về em," Nhi nói, mắt bắt đầu ngân ngấn nước.
"Anh không nghĩ khác," Vũ đáp ngay, dứt khoát. "Anh chỉ thấy biết ơn vì em tin tưởng anh đủ để kể.
Không có gì ở đây cần anh tha thứ cả, vì em không làm gì sai hết."
Nhi không kìm được nữa, những giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, không kèm tiếng nấc, không kèm một
âm thanh nào khác ngoài hơi thở đang cố giữ đều của cô. Không phải kiểu khóc nức nở giải toả, cũng
không phải kiểu khóc gào thét đau đớn, chỉ là những giọt nước mắt rơi xuống lặng lẽ, như thể một
gánh nặng cô mang một mình suốt hơn một năm qua cuối cùng cũng được đặt xuống, dù chỉ một phần.
Vũ không nói lời an ủi sáo rỗng nào, không nói "mọi chuyện sẽ ổn thôi" hay bất cứ câu gì tương tự.
Anh chỉ đặt tay lên tay cô, im lặng ngồi đó, để cô khóc, để cô biết anh sẽ không đi đâu cả.
"Cảm ơn em đã kể anh nghe," anh nói khẽ, sau một lúc lâu, khi những giọt nước mắt của cô đã lắng
xuống. Chỉ vậy thôi, không thêm gì nữa, và với Nhi, đúng bảy chữ đó lại là điều cô cần nghe nhất
lúc này, hơn bất kỳ lời hứa hẹn hay phân tích nào khác.
Điện thoại Nhi, để trên bàn cạnh giường, khẽ sáng lên khi cô vô tình chạm phải lúc với tay lấy khăn
giấy. Cả hai cùng liếc nhìn.
```
TƠ. — THẺ TRẠNG THÁI
Match: (ẩn danh)
Trạng thái: Đang hoạt động
Khoảng cách: 2,1 km
Hành động khả dụng: [Nhắn tin] [Unmatch] [Báo cáo]
```
Không ai trong hai người nói gì về nó. Thẻ trạng thái vẫn ở đó, như mọi lần, không xác nhận cũng
không phủ nhận bất cứ điều gì Nhi vừa kể, chỉ là một dòng chữ lạnh lùng tồn tại song song với những
gì vừa xảy ra giữa hai con người thật trong căn phòng nhỏ này. Nhi tắt màn hình, đặt điện thoại úp
xuống, và tựa đầu vào vai Vũ, để yên như vậy một lúc lâu trước khi cả hai nói thêm bất cứ điều gì
khác.
*Nếu bạn hoặc người quen đang trải qua một giai đoạn khó khăn về tâm lý, đừng chờ tới khi mọi
chuyện quá nặng nề mới tìm người để nói chuyện. Đường dây nóng Ngày Mai: 096 306 1414, hoạt động
8h–20h hằng ngày, miễn phí, lắng nghe không phán xét.*
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →