🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảy giờ sáng, căn hộ A5, ánh nắng nhẹ len qua cửa sổ bếp nhỏ, Nhi tỉnh dậy trên chiếc ghế sofa cũ

bà Gấm đã trải chăn cho cô ngủ tạm đêm qua, cổ hơi mỏi vì tư thế ngủ không quen. Cô nhìn quanh, thấy

Vũ đã dậy trước, đang ngồi ở bàn bếp, tóc còn rối, mắt vẫn còn mệt nhưng ánh nhìn đã tỉnh táo hơn

hẳn đêm qua.

"Em dậy rồi à," anh nói, giọng nhẹ nhàng. "Anh với bà chuẩn bị bữa sáng, em rửa mặt rồi ra ăn."

Cô gật đầu, đi rửa mặt, quay lại bàn bếp thấy bà Gấm đang bày ra ba đĩa bánh cuốn mua vội ở hàng

gần nhà, một chi tiết nhỏ khiến Nhi nhận ra bà đã ra ngoài từ sớm, có lẽ để mua đồ ăn ngon hơn bình

thường mà không nói gì với hai đứa.

Bữa sáng diễn ra trong im lặng nhẹ nhàng, không nặng nề. Bà Gấm không hỏi han gì về đêm qua, chỉ

thỉnh thoảng liếc nhìn Vũ với ánh mắt quan tâm không lời, gắp thêm cho anh miếng bánh, dặn ăn từ từ

kẻo nghẹn. Nhi hiểu, Vũ chắc đã nhắn tin xin bà đừng hỏi gì trước khi cô tỉnh dậy, một cách anh vẫn

bảo vệ sự riêng tư của chính mình ngay cả trong chính ngôi nhà mình.

"Cảm ơn bà," Nhi nói khi ăn xong, "cháu xin lỗi vì làm phiền nhà mình đêm qua."

"Có gì đâu mà phiền," bà Gấm xua tay, giọng ấm áp. "Có cháu ở đây bà mừng chứ."

Sau bữa sáng, bà Gấm ra chợ chuẩn bị cho phiên bán hàng ngày, để lại hai người trong căn bếp nhỏ.

Nhi rửa bát giúp, Vũ lau bàn, cả hai làm việc trong im lặng dễ chịu, thỉnh thoảng chạm tay nhau khi

cùng với lấy một món đồ, không ai vội vàng phá vỡ sự yên tĩnh đó bằng lời nói không cần thiết.

"Anh thấy khá hơn chưa?" Nhi hỏi, khi cả hai ngồi xuống ghế sofa, tách trà nóng giữa hai người.

"Khá hơn nhiều rồi," Vũ đáp, thành thật. "Anh không biết giải thích sao cho rõ những gì xảy ra đêm

qua, chỉ biết nó không phải lần đầu anh cảm thấy như vậy, chỉ là lần đầu nó nặng tới mức đó."

Nhi nắm lấy tay anh, không nói gì thêm về chuyện đó, chỉ để anh biết cô đang lắng nghe, sẵn sàng

nghe thêm bất cứ khi nào anh muốn kể, không thúc ép.

Ngồi cạnh anh, cảm nhận hơi ấm từ tách trà và từ bàn tay đang nắm lấy tay mình, Nhi chợt nhận ra một

điều đã lởn vởn trong đầu cô nhiều ngày nay: cô không thể tiếp tục nhận sự thành thật từ Vũ, từ đêm

qua anh vừa cho cô thấy phần yếu đuối nhất của mình, mà chính cô vẫn giữ kín một phần quan trọng

của bản thân, phần cô chưa từng kể cho ai, kể cả Trang.

Cô siết chặt tay anh hơn, hít một hơi dài, cảm thấy tim đập nhanh vì điều mình sắp nói ra.

"Có một chuyện em chưa từng kể ai," cô nói khẽ, giọng hơi run. "Tối nay em sẽ kể anh nghe, được

không?"

Vũ nhìn cô, không hỏi gì thêm ngay, chỉ gật đầu, siết lại tay cô một cái, ánh mắt đủ để cô hiểu anh

sẽ chờ, sẽ lắng nghe, dù cô kể điều gì đi nữa.

Buổi trưa, Nhi về phòng trọ để chuẩn bị cho ca làm tối, nhưng đầu óc cô không thể tập trung vào bất

cứ việc gì khác ngoài điều cô đã hứa sẽ kể. Cô ngồi trước gương, nhìn mình một lúc lâu, tập đi tập

lại trong đầu cách mở đầu câu chuyện, nhưng mỗi lần thử, các câu chữ lại vỡ vụn, không câu nào nghe

đủ đúng.

Cô nhớ lại cuốn sổ tay cô vẫn dùng để ghi chép suốt hành trình điều tra vừa qua, giở tới trang cuối

cùng còn trống, cầm bút lên, định viết trước những gì mình sẽ nói, nhưng rồi lại đặt bút xuống. Có

những điều, cô nhận ra, không thể chuẩn bị trước bằng chữ viết, chỉ có thể nói ra khi thực sự đối

diện với người mình tin tưởng đủ để nghe.

Cô đi làm ca tối như thường lệ, cố giữ đầu óc tập trung vào công việc, nhưng cứ vài phút lại liếc

đồng hồ, đếm ngược tới giờ tan ca, tới cuộc gặp tối nay với Vũ, cảm giác vừa sợ hãi vừa nhẹ nhõm

đan xen, kiểu cảm giác chỉ có khi đứng trước ngưỡng cửa của một điều quan trọng không thể quay đầu,

một cảm giác cô chưa từng có ở bất kỳ report nào cô xử lý suốt hai năm làm nghề, vì lần này chính

cô mới là người đang chuẩn bị mở ra hồ sơ của chính mình.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →