Chuông điện thoại vẫn đổ, dồn dập, không dừng, cắt ngang lớp sương mù đang bao trùm lấy Vũ. Sau
vài giây, hoặc có thể lâu hơn anh nhận thức được, một phần trong anh, phần vẫn còn nhận ra âm thanh
đó là gì, bắt đầu kéo anh trở lại. Anh đứng dậy, chân hơi loạng choạng vì ngồi im quá lâu, đi về
phía bàn, cầm điện thoại lên.
Màn hình hiện tên Nhi. Bên dưới, dòng chữ nhỏ hơn ghi số cuộc gọi nhỡ: bảy cuộc, tất cả trong vòng
mười lăm phút vừa qua, một tần suất không giống cách Nhi vẫn gọi anh những lần trước, dồn dập tới
mức chính con số đó cũng đủ nói lên phần nào mức độ lo lắng của cô.
Anh nhìn nó một lúc, ngón tay chưa chạm vào nút nghe, cho tới khi chuông gần dứt hồi cuối, anh mới
bấm nhận cuộc gọi, đưa máy lên tai, không nói gì.
"Vũ?" Giọng Nhi ở đầu dây bên kia, gấp gáp, rõ ràng đã gọi nhiều lần trước đó. "Anh Vũ, anh nghe
được không?"
"Anh nghe," anh đáp, giọng khàn đặc, tự anh cũng thấy lạ với chính âm thanh mình vừa phát ra.
"Em gọi anh từ nãy giờ, sao anh không bắt máy?" Nhi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng Vũ nghe rõ sự
run rẩy phía sau đó. "Em nhắn tin cũng không thấy anh trả lời, cả tiếng đồng hồ rồi."
Vũ không trả lời ngay, nhìn xuống điện thoại, nhận ra có gần mười tin nhắn chưa đọc, tất cả đều từ
Nhi, thời gian giãn cách nhau ngày càng ngắn, từ "Anh về tới nhà chưa" tới "Sao anh không rep" tới
"Em lo lắm, anh nhắn lại đi".
"Anh xin lỗi," anh nói, giọng vẫn còn yếu. "Anh không để ý điện thoại."
"Anh đang ổn không?" Nhi hỏi thẳng, khác hẳn cách cô vẫn hỏi vòng vo mọi khi. Lần này không có câu
hỏi về số giờ ngủ, không có phép ẩn dụ nghề nghiệp nào, chỉ là câu hỏi trần trụi nhất một người có
thể hỏi.
Vũ im lặng một lúc lâu, đủ lâu để Nhi nghe rõ tiếng thở của anh qua điện thoại, không đều, hơi nặng
nhọc.
"Anh không biết," anh cuối cùng cũng nói, thành thật hơn bất cứ lúc nào khác. "Anh ngồi trong bóng
tối cả tiếng đồng hồ nay, không bật đèn, không ăn gì, chỉ ngồi vậy thôi."
"Em đang xuống taxi tới chỗ anh ngay bây giờ," Nhi nói, không hỏi ý kiến anh, giọng đã trở nên
quyết đoán. "Anh cứ ở nguyên đó, nói chuyện với em qua điện thoại được không? Đừng cúp máy."
"Không cần đâu, khuya rồi, taxi giờ này—"
"Em đang xuống rồi," cô cắt ngang, dứt khoát. "Anh cứ nói chuyện với em thôi, kể em nghe anh đang
nhìn thấy gì trong phòng."
Vũ nhìn quanh, cố tập trung vào yêu cầu đơn giản đó. "Anh thấy cái bàn học cũ của anh, cái đèn bàn
chưa bật. Cửa sổ có ánh đèn đường hắt vào."
"Được rồi, anh bật đèn lên được không?" cô hỏi nhẹ nhàng.
Anh với tay, bật công tắc đèn bàn, ánh sáng vàng nhạt tràn vào phòng, xua đi phần nào bóng tối đã
bao trùm suốt mấy tiếng qua. Cảm giác trống rỗng trong anh không biến mất ngay, nhưng có gì đó bắt
đầu dịch chuyển, như một cánh cửa vừa hé mở một khe rất nhỏ.
Họ nói chuyện suốt quãng đường Nhi di chuyển, những câu chuyện không đầu không cuối, cô kể về ca
làm hôm nay, về Trang, bất cứ điều gì để giữ giọng nói của cô liên tục vang bên tai anh. Hai mươi
phút sau, chuông cửa căn hộ A5 reo lên, sớm hơn cả thời gian taxi bình thường cần, và Vũ hiểu, qua
hơi thở gấp gáp vọng lại qua cửa, rằng Nhi đã chạy bộ đoạn cuối.
Anh mở cửa. Nhi đứng đó, thở hổn hển, mắt đỏ hoe, không nói gì, chỉ bước vào ôm chầm lấy anh thật
chặt, giữ nguyên như vậy rất lâu trong khung cửa hẹp, ánh đèn hành lang vàng yếu ớt duy nhất soi
sáng cả hai.
Tiếng chuông cửa cũng đánh thức bà Gấm. Bà bước ra khỏi phòng, khoác vội chiếc áo len mỏng, thấy
cảnh hai đứa ôm nhau trong khung cửa, không hỏi gì, chỉ lặng lẽ đi vào bếp bật ấm nước, một cách bà
vẫn quen làm mỗi khi trong nhà có chuyện, dù không biết chính xác chuyện gì.
Nhi buông Vũ ra, kéo anh vào trong, đóng cửa lại, dẫn anh ngồi xuống ghế, rót cho anh cốc nước ấm
bà Gấm vừa mang ra. Cô ngồi xuống cạnh anh, không hỏi thêm gì về những gì đã xảy ra trong mấy tiếng
qua, chỉ nắm lấy tay anh, ngồi yên như vậy, để sự có mặt của mình nói thay mọi lời an ủi cô chưa
biết diễn đạt sao cho đủ.
"Cảm ơn em," Vũ nói khẽ, sau một lúc lâu im lặng, giọng đã bớt khàn hơn lúc đầu. "Anh không biết
nếu em không gọi thì..." Anh không nói hết câu, và Nhi cũng không giục anh nói tiếp, chỉ siết chặt
tay anh hơn, ngồi lại bên anh cho tới khi trời gần sáng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →