🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mười giờ tối, căn hộ A5, bà Gấm đã ngủ từ lâu theo đúng giờ giấc quen thuộc của bà, cánh cửa phòng

khép kín, không một tiếng động vọng ra. Vũ ngồi trong phòng mình, đèn tắt, chỉ có ánh sáng mờ từ

cửa sổ hắt vào, đủ để nhìn thấy hình dạng đồ đạc nhưng không đủ để đọc được gì.

Cuộc gọi của Nhi lúc chín giờ, kể về thông báo rợn người từ ứng dụng, vẫn còn văng vẳng trong đầu

anh. Anh đã tới nhà cô ngay sau đó, ngồi cùng cô, nắm tay cô, nói những câu trấn an anh có thể nghĩ

ra, cho tới khi thấy cô đủ bình tĩnh để anh yên tâm về lại nhà lúc chín giờ rưỡi, nói với cô anh

cũng cần nghỉ ngơi. Cả buổi tối, anh dồn hết sức để giữ vững cho Nhi, không để cô thấy anh cũng

đang chao đảo, và có lẽ chính việc dồn hết sức đó, cộng với mọi thứ khác đã chất chồng suốt nhiều

tuần, khiến khi về tới phòng riêng, không còn ai cần anh phải mạnh mẽ nữa, mọi thứ anh cố giữ lại

bỗng đổ sập cùng lúc.

Từ lúc bước chân vào phòng, một cảm giác khác đã bắt đầu len vào anh, nặng hơn sự lo lắng cho Nhi,

nặng hơn cả nỗi sợ về CHỈ.

Email cảnh cáo pháp lý. Khoản nợ vẫn còn nguyên, tháng này lại tới hạn thêm một kỳ. Bảo Châu mất

việc. Bảng dữ liệu hàng chục nghìn tài khoản. Câu chuyện về Ngọc Linh. Tất cả những mảnh ghép đó,

từng cái một anh còn xử lý được, giờ dồn lại cùng lúc thành một khối nặng anh không còn đủ sức

nhấc lên.

Chiều nay, trước khi tới nhà Nhi, anh đã nhận thêm một cuộc gọi từ ngân hàng, lần này giọng nhân

viên không còn lịch sự nhẹ nhàng như trước, mà đã chuyển sang cảnh báo rõ ràng về khả năng khởi

kiện nếu anh không thu xếp được một khoản thanh toán tối thiểu trong tuần này. Anh đã nói "vâng em

sẽ cố" theo phản xạ, cúp máy, và không nhớ nổi mình đã làm gì trong nửa tiếng sau đó, chỉ nhớ mình

ngồi thẫn thờ trước màn hình laptop tắt, không gõ được một dòng code nào cho công việc đang dở.

Anh không bật đèn. Không mở laptop. Không ăn tối, dù bà Gấm để phần cơm trong tủ lạnh như mọi ngày.

Anh ngồi xuống ghế, hai tay đặt lên đùi, nhìn ra khoảng tối trước mặt, không nghĩ về điều gì cụ thể

nữa, chỉ là một cảm giác trống rỗng lan dần từ ngực ra khắp người, như thể mọi âm thanh trong đầu

anh đột nhiên tắt hết cùng lúc.

Điện thoại anh, để trên bàn cách ghế vài bước chân, không phải khoảng cách ngẫu nhiên. Anh đã đặt

nó ở đó có chủ đích, ngoài tầm với dễ dàng, một hành động nhỏ anh không tự giải thích được rõ ràng

tại sao mình làm, chỉ biết trong khoảnh khắc này, việc phải với tay lấy nó, phải đọc thêm một tin

nhắn nào đó, phải trả lời thêm một câu hỏi nào đó, là điều vượt quá sức anh có thể chịu đựng.

Thời gian trôi qua anh không đếm được là bao lâu. Có lúc anh nghe tiếng xe máy chạy ngoài đường,

tiếng chó sủa xa xa, những âm thanh bình thường của một khu dân cư về đêm, nhưng chúng nghe xa lạ,

như đang xảy ra ở một thế giới khác, không phải thế giới anh đang ngồi trong đó.

Cơ thể anh cũng thấy lạ với chính nó: hai bàn tay đặt trên đùi nặng như không phải của mình, hơi

thở chậm và nông, cổ họng khô khốc nhưng anh không đứng dậy uống nước. Đây không phải lần đầu anh

trải qua một đêm nặng nề, nhưng đây là lần đầu tiên mức độ trống rỗng này kéo dài lâu tới vậy, không

có dấu hiệu vơi bớt theo thời gian như những lần trước, chỉ một mực nặng thêm, chậm rãi, đều đặn,

như một cánh cửa đang khép dần mà anh không còn đủ sức đưa tay ra giữ lại.

Anh không khóc. Không có cảm xúc mãnh liệt nào anh có thể gọi tên. Chỉ là một sự mệt mỏi sâu tới

mức mọi thứ, kể cả việc đứng dậy bật đèn, đều trở thành một nhiệm vụ quá sức. Anh ngồi vậy, bất

động, trong bóng tối, để thời gian trôi qua mà không làm gì để giữ nó lại hay đẩy nó đi nhanh hơn.

Mười một giờ hơn, điện thoại trên bàn bắt đầu rung, ánh sáng màn hình loé lên trong bóng tối, đủ

sáng để hắt một quầng nhạt lên tường phòng. Vũ nhìn về phía đó, mắt mở nhưng phản ứng chậm, như

đang nhìn một hiện tượng không thuộc về căn phòng này. Chuông đổ hết một hồi, dừng lại, im lặng trở

lại trong vài giây.

Rồi nó rung lên lần nữa, dồn dập hơn, không dừng.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →