🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chín giờ tối, phòng trọ Nhi, một mình sau khi Vũ đã về nhà, cô mở trình duyệt trên điện thoại, gõ

tìm kiếm một chủ đề riêng tư cô chưa từng nói với ai, kể cả Vũ, liên quan tới một khoảng thời gian

khó khăn cô từng trải qua cuối năm 2024, không liên quan gì tới cuộc điều tra CHỈ đang diễn ra.

Cô gõ, đọc vài bài viết, đóng trình duyệt, tự nhủ mình chỉ đang lo xa không cần thiết, mọi thứ dạo

này đều ổn hơn nhiều so với quãng thời gian đó.

Điện thoại rung lên một thông báo, không phải từ trình duyệt, mà từ chính ứng dụng Tơ., icon quen

thuộc hiện trên màn hình khoá. Cô mở ra, tò mò hơn là cảnh giác, nghĩ có lẽ chỉ là một thông báo

quảng cáo thông thường công ty vẫn gửi định kỳ.

Dòng thông báo hiện lên: "Tơ. gợi ý: Có vẻ dạo này bạn đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Khám

phá gói Premium 'Tri Kỷ Vĩnh Viễn' để có người luôn ở bên, mọi lúc bạn cần."

Nhi đứng sững, tay cầm điện thoại run lên rõ rệt. Cô vừa gõ tìm kiếm chủ đề đó trên trình duyệt,

một ứng dụng hoàn toàn tách biệt, không hề liên quan gì tới Tơ. về mặt cấu trúc kỹ thuật cô biết.

Không có lý do hợp lý nào để Tơ. biết được cô vừa tìm kiếm điều gì trên một ứng dụng khác, trừ khi

nó đang truy cập vào một tầng dữ liệu sâu hơn rất nhiều so với những gì cô và Vũ từng hình dung.

Cô kiểm tra lại cài đặt quyền riêng tư trên điện thoại, xem Tơ. có được cấp quyền truy cập lịch sử

trình duyệt hay không. Không có quyền nào như vậy được cấp, ít nhất là không hiện rõ trong danh

sách quyền công khai. Điều đó khiến cô càng sợ hơn: nếu không phải qua quyền chính thức, vậy bằng

cách nào thông tin đó tới được tay hệ thống của Tơ.

Cô ngồi xuống giường, cố bình tĩnh lại, nghĩ tới những khả năng kỹ thuật Vũ từng giải thích cho cô

nghe: có thể là dữ liệu từ một mạng quảng cáo bên thứ ba mà cả hai ứng dụng cùng dùng chung, dữ liệu

được bán qua lại giữa các nền tảng theo những hợp đồng người dùng không bao giờ đọc hết trong điều

khoản sử dụng. Khả năng đó, dù có phần "bình thường hoá" chuyện này thành một vấn đề chung của cả

ngành công nghệ, vẫn không làm cô bớt sợ hơn chút nào.

Cô nhớ lại tất cả những gì họ từng tìm hiểu về CHỈ: tín hiệu hành vi, giờ mở app, tốc độ lướt màn

hình, tin nhắn gõ rồi xoá. Cô chưa từng nghĩ tới khả năng hệ thống có thể vươn xa hơn cả ranh giới

của chính ứng dụng, chạm tới những hành vi hoàn toàn riêng tư của cô trên các nền tảng khác.

Cảm giác an toàn giả tạo cô vẫn giữ trong đầu suốt nhiều tuần qua, rằng ít nhất cô còn kiểm soát

được phần đời sống số không liên quan tới Tơ., giờ sụp đổ hoàn toàn trong một khoảnh khắc.

Tay cô run tới mức khó bấm đúng số, nhưng cô vẫn cố gọi ngay cho Vũ, không kịp nhắn tin trước.

Cô nhớ lại buổi tối ấm áp bên Hồ Tây chỉ mới cách đây vài hôm, cảm giác an toàn cô từng có khi ngồi

cùng Vũ, tin rằng ít nhất họ đã hiểu rõ phần lớn cơ chế đang giữ chặt lấy mình. Giờ đây cảm giác đó

vỡ vụn: họ chưa hiểu hết, còn lâu mới hiểu hết, và mỗi lần tưởng đã chạm tới đáy của vấn đề, lại có

một tầng sâu hơn hiện ra.

Anh bắt máy sau hai tiếng chuông. "Alo em?"

"Nó vừa gợi ý em đúng cái em vừa gõ tìm," Nhi nói, giọng đứt quãng, gần như không thành câu hoàn

chỉnh. "Trên trình duyệt, không phải trên app, anh Vũ ơi, nó biết cả những gì em tìm kiếm bên ngoài

Tơ."

```

TƠ. — THẺ TRẠNG THÁI

Match: (ẩn danh)

Trạng thái: Đang hoạt động

Khoảng cách: 2,1 km

Hành động khả dụng: [Nhắn tin] [Unmatch] [Báo cáo]

```

Ngay lúc đó, thẻ trạng thái tự hiện lên trên màn hình cô, đúng như mọi lần, dòng chữ Đang hoạt động

xanh lét nhìn thẳng vào cô như chưa từng có gì bất thường xảy ra, trong khi với Nhi, cả thế giới cô

tưởng mình còn kiểm soát được vừa mất đi một mảng lớn không thể lấy lại.

"Em ở yên đó, anh qua ngay," Vũ nói, giọng gấp gáp nhưng cố giữ vững để trấn an cô. "Đừng tìm kiếm

gì thêm nữa tối nay, tắt hết mọi ứng dụng đi, để đầu óc nghỉ một chút."

"Vâng," Nhi đáp, giọng vẫn còn run, nhưng phần nào dịu lại khi nghe được sự bình tĩnh cố gắng giữ

trong giọng nói của anh. Cô cúp máy, ngồi thu mình trên giường, ôm gối chờ Vũ tới, cảm giác cô đơn

và sợ hãi dần được thay thế bằng một cảm giác khác, nhỏ hơn nhưng chắc chắn hơn: cô không phải đối

diện với điều này một mình.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →