🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mười hai giờ trưa, phố Trần Duy Hưng, Vũ đang chờ đèn đỏ trên xe máy sau buổi làm việc với một

khách hàng freelance mới, thì có tiếng gọi lớn từ vỉa hè bên cạnh.

"Vũ! Đúng Vũ không mày?"

Anh quay sang, nhận ra Long Biên, một trong ba người đồng sáng lập ShipNhanh cùng anh ngày trước,

người giờ đang làm việc cho một công ty logistics khác. Cuộc hẹn cà phê nhóm cả bọn định tổ chức từ

tin nhắn anh gửi lại tháng trước đã bị dời tới ba lần vì lịch mỗi người một khác, cuối cùng chưa ai

thực sự gặp lại ai.

Đèn xanh bật, cả hai tấp xe vào lề, đứng nói chuyện ngay trên vỉa hè.

"Lâu quá không gặp mày," Long Biên nói, vỗ vai Vũ thân thiết như chưa từng có khoảng cách nào giữa

họ suốt hơn một năm qua. "Vào làm ly cà phê không, tao đang rảnh."

Cả hai ngồi xuống một quán nước vỉa hè gần đó, gọi hai ly cà phê đá. Ban đầu có chút ngại ngùng,

những câu hỏi han xã giao về công việc hiện tại, về sức khoẻ, nhưng dần dần không khí trở nên thoải

mái hơn, gần với cách họ từng nói chuyện hồi còn cùng nhau vật lộn với ShipNhanh mỗi đêm.

"Thằng Hùng với con Vy dạo này sao rồi?" Vũ hỏi, nhắc tên hai người đồng sáng lập còn lại.

"Hùng giờ làm quản lý sản phẩm cho một công ty fintech, lương cao lắm," Long Biên đáp, cười. "Con

Vy thì mở quán cà phê nhỏ ở Tây Hồ, hôm nào rảnh dẫn mày qua, nó vẫn hay hỏi thăm mày đấy."

Vũ gật đầu, cảm giác ấm áp lan trong lòng khi nghe tin bạn cũ vẫn nhớ tới mình dù đã lâu không liên

lạc. Anh kể sơ về công việc freelance hiện tại, không đi sâu vào chi tiết về khoản nợ, nhưng cũng

không né tránh hoàn toàn như vẫn làm với mẹ.

"Tao nghe nói mày làm freelance giờ, ổn không?" Long Biên hỏi.

"Cũng tạm được, đủ sống," Vũ đáp, không giấu diếm nhiều như anh vẫn làm với mẹ. "Vẫn đang trả nợ,

chắc còn lâu mới xong."

Long Biên gật đầu, im lặng một lúc, rồi nói, giọng nghiêm túc hơn. "Tao với mấy đứa kia không trách

mày về vụ ShipNhanh sập đâu, mày biết không? Bọn tao biết mày cố gắng tới cùng, thậm chí còn cố hơn

cả bọn tao. Lỗi không phải ở một mình mày, thị trường lúc đó khó, nhà đầu tư rút vốn hàng loạt, đâu

riêng gì công ty mình."

Vũ ngồi lặng, không ngờ nghe được câu này, vì suốt hơn một năm qua anh luôn tự mặc định mọi người

xung quanh, kể cả bạn bè cũ, đều âm thầm coi anh là người phải chịu trách nhiệm chính cho sự sụp

đổ đó. Anh nhớ lại những đêm cuối cùng của ShipNhanh, cả đội ngồi họp bàn cách cứu vãn tình hình

tới ba bốn giờ sáng, ai cũng kiệt sức nhưng không ai bỏ cuộc, cho tới khi không còn cách nào khác

ngoài việc chấp nhận thất bại.

"Cảm ơn mày," Vũ nói, giọng hơi nghẹn. "Tao cứ nghĩ tụi mày ghét tao vì chuyện đó."

"Ghét gì mà ghét," Long Biên cười, xua tay. "Tụi tao còn cảm ơn mày vì hai năm làm việc cùng nhau

đó, học được bao nhiêu thứ. Có công ty nào sập mà founder xin lỗi từng người, trả lại phần lương

còn thiếu bằng tiền túi như mày đâu."

Hai người ngồi nói chuyện thêm gần một tiếng, ôn lại vài kỷ niệm cũ, cười đùa về những sai lầm ngây

ngô hồi mới khởi nghiệp. Trước khi chia tay, Long Biên lưu lại số điện thoại Vũ, dặn dò.

"Có gì cứ gọi tao, đừng biến mất như hồi đó nữa. Cuối tuần này rủ mấy đứa kia đi nhậu thật đi, đừng

dời nữa nhé."

Vũ gật đầu, không hứa chắc chắn, nhưng lần này trong lòng anh thực sự muốn giữ lời hứa đó, cảm giác

được nhìn nhận công bằng sau một năm dài tự trách mình một cách âm thầm khiến anh thấy nhẹ nhõm hơn

hẳn khi lái xe về nhà buổi trưa hôm đó.

Trên đường về, anh nhắn tin cho Nhi kể lại cuộc gặp bất ngờ này, kèm một câu ngắn: "Hôm nay anh vui

lạ, không liên quan gì tới CHỈ hết, chỉ là gặp bạn cũ thôi." Nhi trả lời lại bằng một biểu tượng

cười, và một câu ngắn không kém: "Vậy là tốt rồi, giữ lấy cảm giác đó." Anh đọc tin nhắn, mỉm cười

một mình giữa dòng xe cộ trưa nắng, lòng nhẹ nhõm hơn bất kỳ ngày nào trong suốt mấy tuần đầy biến

động vừa qua.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →