🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tám giờ tối, quán cà phê cũ gần văn phòng Tơ., Bảo Châu nhắn Nhi hẹn gặp gấp, giọng điệu tin nhắn

khác hẳn mọi lần, ngắn gọn tới mức đáng lo: "Ra được không? Mình cần nói chuyện."

Nhi tới nơi, thấy Bảo Châu đã ngồi sẵn, mắt đỏ hoe, rõ ràng vừa khóc trước đó không lâu, cố gắng

trang điểm lại nhưng không giấu hết được dấu vết.

"Chuyện gì vậy?" Nhi ngồi xuống, giọng lo lắng thật sự. Cô gọi cho quán một cốc nước cam, không phải vì khát, chỉ để

có việc gì đó làm trong lúc chờ Bảo Châu bình tĩnh lại đủ để nói tiếp.

"Mình bị đình chỉ công tác," Bảo Châu nói, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn run. "Chờ điều tra nội

bộ. Họ nói mình bị phát hiện truy cập trái phép vào dữ liệu retention, đúng cái file mình gửi cho

các bạn."

Nhi cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ cho bản thân, mà vì cảm giác tội lỗi

ập tới ngay lập tức. "Mình xin lỗi, tại bọn mình kéo chị vào chuyện này—"

"Không phải lỗi của cô," Bảo Châu ngắt lời, lắc đầu dứt khoát. "Mình tự quyết định gửi file đó,

không ai ép mình cả. Mình chỉ không ngờ họ phát hiện ra nhanh vậy, có lẽ họ đã theo dõi log truy

cập chặt hơn mình tưởng sau vụ video 2023."

"Cô Loan phòng nhân sự nói với mình," Bảo Châu kể tiếp, giọng chua chát, "rằng nếu mình hợp tác đầy

đủ với điều tra nội bộ, thừa nhận sai sót, có thể công ty sẽ chỉ khiển trách chứ không sa thải hẳn.

Nhưng hợp tác đầy đủ nghĩa là mình phải khai ra ai đã nhận file đó từ mình."

"Chị không khai chứ?" Nhi hỏi, tim đập nhanh.

"Mình nói mình gửi cho một người bạn cũ, không nói rõ tên, không nói tới các bạn," Bảo Châu đáp.

"Họ không tin hẳn, nhưng cũng không có bằng chứng để ép mình nói thêm. Mình sẽ giữ vậy tới cùng."

"Chị có sợ không?" Nhi hỏi, giọng nhỏ lại.

Bảo Châu im lặng một lúc, nhìn xuống cốc cà phê chưa động tới. "Sợ chứ. Mình mới hai mươi sáu tuổi,

đây là công việc đầu tiên sau đại học, mình không biết nếu bị sa thải thật thì mình sẽ tìm việc mới

thế nào, giải thích với nhà tuyển dụng sau này ra sao." Cô ngước lên nhìn Nhi. "Nhưng mình không

hối hận. Nếu cho mình chọn lại, mình vẫn sẽ gửi file đó."

Nhi nắm lấy tay Bảo Châu qua bàn, không nói được gì nhiều, chỉ siết nhẹ để bày tỏ sự biết ơn và áy

náy cùng lúc đang dâng lên trong lòng.

"Chị cần gì không? Cần bọn em giúp gì không?" Nhi hỏi.

"Mình không biết," Bảo Châu đáp, giọng mệt mỏi. "Có lẽ giờ chỉ cần chờ xem điều tra nội bộ đi tới

đâu. Nhưng mình muốn các bạn biết, dù chuyện gì xảy ra với công việc của mình, mình vẫn muốn giúp

tới cùng. Mình chỉ không còn quyền truy cập hệ thống nữa thôi."

Cô lục túi xách, lấy ra tấm thẻ nhân viên, mặt thẻ đã bị đục một lỗ nhỏ, dấu hiệu chuẩn của việc vô

hiệu hoá quyền truy cập ra vào toà nhà. Cô đặt nó lên bàn, đẩy nhẹ về phía Nhi.

"Tôi không cần nó nữa," Bảo Châu nói, giọng chua chát pha lẫn một nét cười gượng. "Cô giữ lấy, biết

đâu còn dùng được, dù chắc giờ nó chỉ còn là một miếng nhựa vô dụng thôi."

Nhi cầm tấm thẻ lên, nhìn tấm ảnh nhỏ của Bảo Châu in trên đó, gương mặt tươi cười trong ngày chụp

ảnh nhân viên mới, khác hẳn gương mặt mệt mỏi trước mặt cô lúc này. Cô cất tấm thẻ vào túi xách cẩn

thận, tự hứa với lòng sẽ tìm cách nào đó để cái giá Bảo Châu vừa trả không trở thành vô nghĩa.

"Chị về nhà nghỉ ngơi đi," Nhi nói, đứng dậy cùng Bảo Châu ra cửa quán. "Có gì cứ nhắn em, đừng

ngại."

Bảo Châu gật đầu, ôm nhẹ Nhi một cái trước khi chia tay, rồi đi về phía bến xe buýt, dáng đi vẫn

còn nặng nề nhưng không còn run rẩy như lúc mới ngồi xuống bàn. Nhi đứng nhìn theo cho tới khi bóng

Bảo Châu khuất hẳn, lòng nặng trĩu một câu hỏi mới: nếu một người chỉ mới chạm nhẹ vào sự thật đã

phải trả giá lớn thế này, những gì đang chờ đợi cô và Vũ ở phía trước, khi họ đã đào sâu hơn thế

rất nhiều, liệu sẽ còn nặng nề tới đâu.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →