Ba giờ chiều, phòng Vũ, hộp thư điện tử hiện một email mới, tiêu đề khiến anh khựng lại ngay khi
nhìn thấy dòng người gửi: một địa chỉ thuộc domain nội bộ chính thức của Tơ.
Anh mở email, đọc chậm rãi từng câu. Nội dung không nói rõ tội danh cụ thể, chỉ viết bằng thứ ngôn
ngữ pháp lý mơ hồ quen thuộc: công ty ghi nhận có "hành vi truy cập trái phép vào dữ liệu nội bộ"
liên quan tới tài khoản của anh, cảnh báo rằng "hành vi này có thể dẫn tới hậu quả pháp lý" nếu
tiếp diễn, và đề nghị anh "dừng ngay mọi hoạt động liên quan" mà không giải thích cụ thể hoạt động
nào.
Không có chữ ký tên người gửi cụ thể, chỉ có dòng "Đội Pháp Chế, Tơ." ở cuối email.
Anh đứng dậy, đi lại trong phòng vài vòng, cố trấn tĩnh. Đây không phải lần đầu anh nhận thư cảnh
cáo pháp lý trong đời, hồi ShipNhanh còn hoạt động, công ty từng bị một đối thủ gửi thư đe doạ kiện
vì tranh chấp sở hữu trí tuệ, cuối cùng hoá ra chỉ là một chiêu doạ suông không có cơ sở. Nhưng lần
này khác, cảm giác khác hẳn, vì lần này anh không có cả một đội ngũ pháp lý công ty đứng sau lưng
để phản pháo, chỉ có một mình anh và một chiếc điện thoại.
Vũ đọc lại lần thứ hai, thứ ba, cố tìm ra manh mối về việc họ biết được bao nhiêu về những gì anh
và Nhi đang làm. Email không nhắc gì tới CHỈ, không nhắc tới Bảo Châu, không nhắc tới Khoa, chỉ là
một lời cảnh báo chung chung đủ để gieo sợ hãi mà không để lộ họ thực sự biết bao nhiêu.
Anh gọi ngay cho Bảo Châu, tay hơi run khi bấm số.
"Chị nhận được email từ đội pháp chế bên chị chưa?" anh hỏi ngay khi cô bắt máy, không kịp chào.
Giọng Bảo Châu ở đầu dây bên kia gấp gáp hơn thường lệ. "Mình biết rồi. Sếp Long sáng nay gọi riêng
mình lên phòng, hỏi mình có biết gì về việc rò rỉ dữ liệu retention không. Mình chối, nhưng ông ấy
nhìn mình theo cách khiến mình chắc chắn ông ấy đã nghi ngờ."
"Long là ai?" Vũ hỏi, cái tên này lần đầu tiên anh nghe nhắc tới cụ thể.
"CEO công ty, lên thay từ 2023," Bảo Châu đáp, giọng hạ thấp hơn, rõ ràng đang thận trọng dù đang
nói chuyện riêng tư. "Ông ấy không phải người viết ra CHỈ, nhưng ông ấy là người quyết định mở
rộng phạm vi nó. Mình nghĩ ông ấy đang lo có ai đó tìm ra chuyện này trước khi công ty kịp chuẩn bị
gì đó lớn hơn, có thể là gọi vốn vòng mới hoặc niêm yết."
Vũ cảm ơn cô, dặn cô cẩn thận, rồi cúp máy, ngồi lặng nhìn lại email trên màn hình lần nữa. Anh đọc
lại địa chỉ người gửi, kiểm tra kỹ phần đuôi domain, xác nhận đây đúng là địa chỉ nội bộ thật của
công ty, không phải trò lừa đảo giả mạo nào đó.
Đây không còn là một cuộc điều tra âm thầm nữa. Ai đó ở phía công ty đã biết rõ có người đang đào
sâu vào những gì họ muốn giữ kín, và họ đang bắt đầu phản ứng, dù vẫn còn thận trọng, chưa dùng
biện pháp mạnh hơn một email cảnh cáo mơ hồ.
Anh nhắn tin cho Nhi, kể lại toàn bộ, kèm ảnh chụp email. Cô trả lời gần như ngay lập tức, chỉ một
câu ngắn nhưng đủ khiến anh thấy nhẹ nhõm hơn một chút giữa lúc bất an này: "Mình không dừng lại
đâu. Nhưng từ giờ mình cẩn thận hơn."
Vũ nhìn dòng tin nhắn đó, gật đầu một mình trong căn phòng vắng, cảm giác vừa lo lắng vừa được tiếp
thêm sức mạnh bởi sự kiên định của người đang cùng anh đi trên con đường này, dù cả hai đều không
biết chắc phía trước còn bao nhiêu cảnh cáo nữa đang chờ đợi.
Anh mở lại email lần cuối trước khi tắt máy, lưu lại một bản chụp màn hình vào thư mục riêng anh
đặt tên "bằng chứng", thư mục giờ đã có hơn hai chục file khác nhau: ảnh chụp trang tuyển dụng cũ,
bảng dữ liệu retention, tin nhắn với Bảo Châu, và giờ thêm cả lá thư cảnh cáo này. Anh nhìn danh
sách file đó, nhận ra không biết từ lúc nào, anh đã bắt đầu chuẩn bị cho một điều gì đó lớn hơn
nhiều so với việc chỉ tìm hiểu vì sao mình không xoá được một match, một điều mà cả anh và Nhi sẽ
sớm phải đối mặt trực tiếp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →