Bảy giờ tối, một quán ăn bình dân ven Hồ Tây, gió lạnh cuối đông vẫn còn vương trên mặt hồ dù đã
sang tháng Tư, Nhi và Vũ ngồi đối diện nhau ở một bàn ngoài trời, không phải để bàn chuyện điều
tra, chỉ đơn giản là một buổi tối hai người tự hẹn nhau, thứ hiếm hoi giữa những tuần đầy biến cố
vừa qua.
Họ gọi vài món đơn giản: canh chua cá, rau muống xào tỏi, một đĩa đậu phụ chiên giòn. Không khí nhẹ
nhàng hơn mọi cuộc gặp gần đây, không laptop, không bảng dữ liệu, chỉ có hai người và bữa cơm tối.
"Lâu lắm rồi mình mới ngồi ăn cơm mà không nói chuyện CHỈ hay Long hay Bảo Châu gì cả," Vũ nói,
cười nhẹ, gắp một miếng cá cho vào bát Nhi.
"Ừ, thấy lạ ghê," Nhi đáp, cũng cười. "Cứ như đang tập làm hai người bình thường vậy."
Cả hai cùng bật cười trước câu nói đó, tiếng cười thật lòng hiếm hoi giữa chuỗi ngày căng thẳng vừa
qua. Gió từ mặt hồ thổi nhẹ, mang theo mùi bùn non và cỏ ướt đặc trưng của Hồ Tây, một mùi Nhi luôn
thấy dễ chịu dù không hẳn thơm tho gì.
Giữa bữa, Nhi đặt đũa xuống, nhìn ra mặt hồ tối, rồi quay sang Vũ, giọng đột nhiên nghiêm túc.
"Anh có bao giờ nghĩ," cô hỏi, chọn từng chữ cẩn thận, "nếu không có cái match kỳ lạ này, liệu bọn
mình có bao giờ quen nhau không?"
Vũ khựng đũa lại, câu hỏi rõ ràng chạm vào một điều anh cũng từng tự hỏi nhiều lần nhưng chưa bao
giờ nói ra thành lời.
"Anh không biết," anh đáp thành thật, không cố tìm một câu trả lời dễ nghe hơn. "Có thể có, có thể
không. Bọn mình sống cách nhau vài cây số, có thể vô tình gặp ở đâu đó, cũng có thể cả đời không
bao giờ chạm mặt."
"Vậy làm sao mình biết được," Nhi tiếp tục, giọng hơi run, "mình đang thật sự chọn nhau, hay chỉ
đang thích nghi với cái không thể thoát ra được? Có phải nếu bọn mình được xoá match ngay từ đầu,
bây giờ em với anh đã là hai người xa lạ hoàn toàn rồi không?"
Vũ im lặng một lúc, nhìn xuống bát canh chua đang nguội dần. "Em nói đúng, anh không có câu trả
lời chắc chắn cho câu hỏi đó. Không ai có thể biết được một điều không xảy ra sẽ diễn ra thế nào
nếu nó có xảy ra."
Anh ngừng lại, rồi nhìn thẳng vào mắt cô, giọng chậm nhưng rõ ràng.
"Nhưng anh biết một điều chắc chắn: bây giờ, tối nay, anh đang ngồi đây, không phải vì cái match
đó ép anh phải ngồi đây. Anh có thể unmatch giả vờ cho có, có thể chặn số em, có thể trốn đi đâu đó
không liên lạc. Anh không làm vậy. Anh chọn nhắn tin lại đêm đó. Anh chọn tới quán cà phê Vòm. Anh
chọn kể em nghe về bố anh. Mỗi lần, đều là anh chọn, không phải cái match chọn thay anh."
Nhi nghe, mắt cay cay, không phải vì buồn, mà vì câu trả lời đó, dù không xoá được nỗi bất an của
cô, lại mang một sự thành thật cô cần hơn bất kỳ lời trấn an ngọt ngào nào.
"Em cũng vậy," cô nói khẽ. "Em không biết chắc mình đang yêu anh hay chỉ đang bám vào người duy
nhất hiểu được chuyện đang xảy ra với em. Nhưng em biết em đang chọn ngồi đây, ăn cơm với anh, thay
vì trốn về nhà một mình như em vẫn quen làm."
Vũ với tay qua bàn, nắm lấy tay cô một giây, siết nhẹ rồi buông ra ngay, không kéo dài thành một cử
chỉ lãng mạn hoa mỹ, chỉ đủ để nói điều anh chưa tìm được từ ngữ diễn đạt trọn vẹn.
"Anh không biết câu trả lời cuối cùng," anh nói. "Nhưng anh biết anh đang chọn ngồi đây, tối nay,
với em."
Gió từ mặt hồ thổi qua, mang theo hơi lạnh cuối mùa, cả hai ngồi im một lúc, để câu nói đó lắng
xuống giữa họ, không cần thêm lời nào khác để làm nó trọn vẹn hơn.
Họ ăn nốt bữa cơm trong không khí ấm áp hơn hẳn lúc đầu, thỉnh thoảng trò chuyện về những chuyện
nhỏ nhặt không liên quan: bộ phim Nhi mới xem dở, chuyện Vũ đang tính học thêm một khoá lập trình
mới để mở rộng mảng freelance. Không ai nhắc lại câu hỏi ban đầu nữa, nhưng cả hai đều biết nó đã
được trả lời, không phải bằng một lời hứa chắc chắn về tương lai, mà bằng chính buổi tối này, bằng
việc họ vẫn đang ngồi đây, chọn nhau, dù biết rõ hơn ai hết cái giá và sự bất định đằng sau lựa
chọn đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →