Mười giờ đêm thứ Ba, phòng Vũ, điện thoại anh rung lên một tin nhắn từ một số lạ, không lưu tên,
kèm theo một file đính kèm và đúng một dòng chữ: "Đừng hỏi mình lấy từ đâu. Xoá ngay sau khi đọc
xong." Anh nhận ra ngay số này thuộc về Bảo Châu, đổi số mới để gửi, thận trọng hơn hẳn mọi lần
trước.
Anh mở file, một bảng dữ liệu dạng bảng tính xuất từ hệ thống nội bộ công ty, tiêu đề cột ghi bằng
tiếng Anh: "CHỈ Retention Cohort Analysis Q4 2025." Anh đọc lướt qua, kỹ năng phân tích dữ liệu từ
thời ShipNhanh sống dậy ngay lập tức, mắt anh tự động tìm những con số quan trọng nhất trong hàng
trăm dòng dữ liệu.
Cột đầu tiên phân loại người dùng theo nhóm: nhóm thường, nhóm "khoá chỉ gốc" (chú thích nhỏ bên
cạnh: kích hoạt trước 2024), và một nhóm mới, "khoá chỉ mở rộng" (chú thích: kích hoạt từ 2024).
Cột retention, tỷ lệ người dùng còn hoạt động sau ba mươi, sáu mươi, chín mươi ngày, cho thấy sự
chênh lệch rõ rệt: nhóm thường có tỷ lệ giữ chân quanh mức ba mươi tới bốn mươi phần trăm sau chín
mươi ngày, con số bình thường với ngành app hẹn hò. Nhóm "khoá chỉ", cả gốc lẫn mở rộng, đạt tỷ lệ
gần một trăm phần trăm.
Anh chống tay lên trán, đọc lại cột số liệu một lần nữa để chắc chắn mình không đọc nhầm đơn vị
phần trăm. Vũ ngồi thẳng dậy, tim đập nhanh. Một trăm phần trăm không phải là một con số tự nhiên
trong bất kỳ
ngành nào. Đó là con số của một hệ thống đã loại bỏ hoàn toàn khả năng lựa chọn rời đi của người
dùng, chứ không phải một con số phản ánh sự hài lòng thật.
Anh nhớ lại những buổi họp gọi vốn hồi ShipNhanh, những lần nhà đầu tư hỏi về tỷ lệ giữ chân khách
hàng, và cách cả đội anh từng vui mừng khi con số đó nhích lên vài phần trăm sau mỗi lần cải tiến
sản phẩm. Tăng vài phần trăm đã là một chiến thắng đáng ăn mừng. Con số một trăm phần trăm trước
mắt anh bây giờ không phải chiến thắng của một sản phẩm tốt, nó chỉ có thể tồn tại nếu người dùng
không còn khả năng lựa chọn rời đi nữa, một sự thật khiến toàn bộ nền tảng đạo đức của con số đó
sụp đổ ngay khi anh nhìn ra nó.
Anh kéo xuống dòng cuối bảng, tìm tổng số tài khoản trong mỗi nhóm. Nhóm "khoá chỉ gốc" ghi con số
khiêm tốn, vài trăm tài khoản, khớp với những gì Bảo Châu từng mô tả về quy mô ban đầu nhỏ, thận
trọng của tính năng này. Nhưng nhóm "khoá chỉ mở rộng" ghi một con số khiến anh phải đọc lại ba
lần để chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Con số đó lớn hơn nhóm gốc tới hàng chục lần.
Anh mở lại đoạn chat với Nhi, tay run nhẹ khi gõ, cố diễn đạt phát hiện này bằng cách ngắn gọn nhất
có thể, vì anh biết cô đang trong ca làm, chỉ có thể đọc lướt qua trong vài giây rảnh hiếm hoi.
"Không phải vài chục người đâu," anh gõ, kèm theo một ảnh chụp màn hình đã che bớt phần nhạy cảm
nhất, chỉ để lộ đủ để Nhi hiểu quy mô đáng sợ của những gì anh vừa tìm ra.
Anh đặt điện thoại xuống, đọc lại toàn bộ file một lần nữa, tìm thêm chi tiết. Một cột ghi chú nhỏ
ở cuối bảng, viết bằng giọng văn báo cáo nội bộ khô khan, khiến anh lạnh sống lưng hơn cả những con
số vừa đọc: "Nhóm mở rộng đóng góp 34% doanh thu Premium quý này (tính năng ẩn trạng thái hoạt
động). Đề xuất tiếp tục mở rộng tiêu chí kích hoạt trong Q1 2026."
Anh đọc đi đọc lại dòng chữ đó, cảm giác buồn nôn nhẹ dâng lên trong bụng. Đây không còn là một câu
chuyện về một tính năng an toàn bị lạm dụng vô tình nữa. Đây là một kế hoạch, được viết ra rõ ràng,
có số liệu, có đề xuất mở rộng thêm, như bất kỳ báo cáo kinh doanh bình thường nào khác, chỉ khác ở
chỗ thứ đang bị tối ưu hoá không phải doanh thu quảng cáo hay lượt tải app, mà là sự cô đơn thật sự
của rất nhiều người anh chưa biết mặt, chưa biết tên, và có lẽ chính công ty cũng chưa từng thực sự
đếm hết. Anh ngồi lặng một lúc lâu trong bóng tối căn phòng, chỉ có ánh màn hình chiếu sáng, cố
hình dung gương mặt của những con người đứng sau từng dòng số liệu lạnh lùng đó, những người có
lẽ, giống anh và Nhi, cũng đang tưởng mình là trường hợp riêng lẻ, không hề biết mình chỉ là một
dòng trong một bảng tính.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →