Trưa Chủ nhật, căn hộ A5, lần đầu tiên Vũ mời Nhi về ăn cơm cùng bà Gấm, một ngày sau buổi tối nặng
nề ở phố Hàng Bồ. Anh không giải thích rõ lý do với bà, chỉ nói có bạn tới chơi, nhưng bà Gấm, bằng
linh cảm của người từng trải, đã chuẩn bị mâm cơm thịnh soạn hơn thường lệ, thêm cả món cá kho tộ
bà ít khi làm vì tốn công.
"Cháu chào bà ạ," Nhi nói, hơi ngượng nghịu khi bước vào căn hộ nhỏ, tay cầm một túi hoa quả mua
vội trên đường tới.
"Ôi giời, mua làm gì cho tốn tiền," bà Gấm xua tay, nhưng ánh mắt bà sáng lên rõ rệt khi nhìn Nhi,
một cái nhìn đánh giá nhanh nhưng không hề khó chịu, kiểu ánh mắt các bà các mẹ vẫn dành cho người
lạ mới bước vào nhà lần đầu. "Ngồi xuống ăn cơm đi cháu, đừng khách sáo."
Bữa cơm diễn ra ấm áp hơn Nhi tưởng tượng. Bà Gấm hỏi han đủ thứ, quê Nhi ở đâu, làm nghề gì, ăn
uống có hợp khẩu vị Hà Nội không, những câu hỏi đời thường không hề chạm tới bất cứ điều gì nặng nề
đã xảy ra đêm hôm trước. Nhi trả lời từng câu, cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường khi được ngồi trong một
căn nhà có người lớn tuổi chăm sóc, một cảm giác cô đã thiếu vắng từ lâu kể từ ngày rời quê lên Hà
Nội học đại học.
"Cháu ăn cá này đi, bà kho hơi cay, không biết cháu ăn cay được không," bà Gấm gắp một miếng cá cho
Nhi, không đợi cô trả lời.
Vũ ngồi cạnh, im lặng phần lớn thời gian, chỉ thỉnh thoảng góp vài câu, mắt dõi theo hai người phụ
nữ quan trọng nhất đời mình đang trò chuyện với nhau, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp anh không
nhớ mình từng có kể từ ngày bố mất. Đây không phải một khoảnh khắc kịch tính gì, chỉ là một bữa cơm
bình thường, nhưng với anh, sau tất cả những gì vừa trải qua đêm qua, nó mang một sức nặng riêng.
Bà Gấm kể vài chuyện cũ về khu tập thể, về những gia đình đã sống ở đây từ ngày mới xây, về việc bà
từng bán bún riêu ở một góc chợ khác trước khi chuyển tới chỗ hiện tại vì lý do giải toả. Nhi nghe
chăm chú, thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu, không phải vì tò mò xã giao, mà vì cô thực sự thấy dễ chịu
khi được nghe một câu chuyện đời thường không liên quan gì tới những gì đang đè nặng trong đầu cô
suốt nhiều tuần qua.
"Bà nấu ăn ngon quá ạ," Nhi nói thật lòng, khi bà gắp thêm cho cô miếng đậu phụ rán giòn. "Cháu ăn
cơm một mình mãi, lâu lắm rồi mới được ăn một bữa ấm cúng thế này."
Bà Gấm nhìn Nhi một thoáng, ánh mắt dịu dàng xen chút xót xa. "Vậy từ giờ cứ tới đây ăn cùng bà với
thằng Vũ, đừng ngại."
Sau bữa ăn, khi Nhi phụ bà rửa bát, bà Gấm bất ngờ nói, giọng nhẹ nhàng nhưng có chủ đích rõ ràng.
"Bà không biết hai đứa đang gặp chuyện gì," bà nói, mắt vẫn nhìn xuống chồng bát đang rửa, không
nhìn thẳng vào Nhi. "Nhưng bà thấy thằng Vũ dạo này khác, mà khác theo hướng tốt hơn từ khi có
cháu."
Nhi khựng tay lại một chút, không biết đáp sao.
"Sợi chỉ hồng ông Tơ đã se thì càng giằng càng chặt," bà Gấm nói tiếp, lần này giọng ấm áp hơn hẳn
lần bà nói câu này với Vũ, như một lời chúc phúc thay vì một lời cảnh báo. "Bà chỉ mong hai đứa
giữ được nhau, dù có chuyện gì xảy ra."
Nhi gật đầu, mắt cay cay, không nói được gì nhiều, chỉ khẽ "dạ" một tiếng, cảm động trước sự tinh
tế của một người bà chưa từng hỏi thẳng bất cứ điều gì nhưng dường như đã hiểu hết mọi thứ quan
trọng cần hiểu.
Khi Nhi ra về, bà Gấm dúi vào tay cô một túi nhỏ đồ ăn thừa từ bữa trưa, dặn dò: "Lần sau lại ăn
cơm với bà nhé cháu, đừng đợi thằng Vũ mời, cháu cứ tới thoải mái." Nhi ôm lấy bà một cái ngắn,
cảm nhận được hơi ấm từ tấm lòng một người phụ nữ đã trải qua quá nhiều mất mát nhưng vẫn giữ được
sự rộng lượng dành cho người mới.
Trên đường về phòng trọ, Nhi ôm túi đồ ăn trong lòng, chợt nhớ tới mẹ mình ở Nam Định, người cũng
hay dúi đồ ăn cho cô mỗi lần về quê thăm nhà theo đúng cách này, không cần nói thành lời tình
thương vẫn đủ đầy. Cô nhắn tin cho mẹ một câu ngắn, hỏi thăm sức khoẻ, điều cô ít khi làm chủ động
gần đây, và cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn khi mẹ trả lời lại ngay, kể chuyện vườn rau ở nhà đang
được mùa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →