Bảy giờ tối đúng hẹn, quầy sửa đồ điện tử phố Hàng Bồ, Khoa đã dọn sạch bàn làm việc, không còn đồ
nghề bày la liệt như mọi lần, chỉ còn ba chiếc ghế nhựa xếp thành hình tam giác nhỏ và một ấm trà
đã pha sẵn, còn bốc hơi nhẹ.
"Ngồi đi," ông nói, rót trà ra ba chiếc cốc sứ cũ, tay hơi run khi rót, dấu hiệu duy nhất cho thấy
ông đang không hoàn toàn bình tĩnh như vẻ ngoài cố giữ.
Vũ và Nhi ngồi xuống, không ai giục ông, để ông tự chọn thời điểm bắt đầu. Khoa nhấp một ngụm trà,
đặt cốc xuống, nhìn ra khoảng không trước mặt, giọng khi cất lên chậm và đều, như đang đọc một điều
đã tập luyện trong đầu rất nhiều lần nhưng chưa từng nói thành tiếng.
"Năm 2019, tôi với em tôi cùng làm ra Tơ.," ông bắt đầu. "Lúc đó chỉ là hai đứa, một cái ý tưởng,
không có gì đặc biệt so với các app hẹn hò khác trên thị trường. Em tôi giỏi hơn tôi nhiều, nó nghĩ
ra phần lớn cách app hoạt động, tôi chỉ lo phần kỹ thuật."
Ông dừng lại, nhấp thêm một ngụm trà, tay siết chặt quanh cốc.
"Em tôi cũng là người dùng thử nghiệm nặng nhất của chính app, vì nó tin vào cái nó làm ra. Nó
dùng nó hằng ngày, góp ý từng chi tiết nhỏ." Ông ngừng lại lâu hơn lần này. "Năm 2021, em tôi mất."
Căn phòng im lặng hoàn toàn, chỉ còn tiếng hơi nước bốc lên từ ấm trà. Vũ và Nhi không ai dám hỏi
thêm, chỉ ngồi yên, để ông tiếp tục theo nhịp của chính mình.
"Ba ngày trước khi em tôi mất, có một nhân viên vận hành gỡ một cảnh báo nội bộ gắn với tài khoản
của nó. Đúng quy trình thôi, dọn những cờ treo quá ba mươi ngày không hoạt động để giảm tải hệ
thống, một việc bình thường, làm hàng trăm lần một tháng." Giọng Khoa bắt đầu run nhẹ, nhưng ông
vẫn cố giữ đều. "Cái cờ đó đang giữ nó lại với người duy nhất còn nhắn tin cho nó đều đặn lúc ấy.
Tôi cũng không biết, cho tới rất lâu sau."
Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vũ, rồi vào mắt Nhi, như muốn cả hai nghe rõ điều ông sắp nói
tiếp, không phải như một sự thật đã được chứng minh, mà như một điều ông tự mang theo suốt năm
năm qua.
"Tôi không có bằng chứng nào nói rằng nếu cái cờ đó còn, em tôi đã không sao. Bác sĩ, người thân,
không ai từng nói với tôi một câu chắc chắn như vậy, và tôi cũng không đi hỏi, vì tôi sợ câu trả
lời." Ông dừng lại, giọng nhỏ hơn. "Nhưng đó là điều tôi tin, đêm nào cũng tin, dù biết rất có thể
tôi đang tự làm khó chính mình bằng một câu chuyện đơn giản hơn sự thật vốn có."
Nhi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, không dám nhìn thẳng vào Khoa, sợ ánh mắt mình sẽ khiến ông
khó nói tiếp hơn.
"Tôi không trách người nhân viên đó. Anh ta chỉ làm đúng việc được giao." Khoa nhìn xuống hai bàn
tay mình, những vết chai cũ từ nhiều năm làm nghề sửa chữa. "Tôi trách cái hệ thống không có cách
nào phân biệt được một cái cờ quan trọng với hàng trăm cái cờ vô nghĩa khác. Tôi trách chính tôi,
vì đã không xây nó tốt hơn ngay từ đầu, dù tôi biết, một cái cờ kỹ thuật không bao giờ là toàn bộ
câu chuyện."
Ông ngừng một lúc lâu, đủ lâu để Vũ nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực.
"Sau đó, tôi viết CHỈ, một mình, không xin phép ai," Khoa nói tiếp, giọng chắc hơn một chút, như
đang bước vào phần ông đã kể nhiều lần hơn trong đầu. "Tôi không tin quy trình phê duyệt nữa. Tôi
sợ nếu phải xin phép, người ta sẽ giết chết đúng người nó định cứu, như đã xảy ra với em tôi. Tôi
làm nó để không bao giờ có một cái cờ quan trọng nào bị gỡ nhầm nữa, không bao giờ có một người nào
bị bỏ lại một mình đúng lúc họ cần nhất một ai đó ở đầu bên kia."
Vũ nhìn Khoa, hiểu ra vì sao ông cứ khăng khăng gọi mình chỉ là người "vá tạm", không nhận mình là
người cứu ai. Đó không phải khiêm tốn. Đó là một hình phạt ông tự đặt lên chính mình, một cách để
sống tiếp với điều ông tin mình đã không làm đủ.
"Em tôi tên Phạm Vũ Ngọc Linh," Khoa nói, lần đầu và duy nhất trong suốt buổi tối, gọi tên đầy đủ
của em gái mình thành một câu trọn vẹn. Nói xong, ông im bặt, không nói thêm bất cứ điều gì nữa,
chỉ ngồi đó, mắt nhìn xuống cốc trà đã nguội.
Vũ ngồi lặng, cố sắp xếp lại những gì vừa nghe. Anh hiểu, câu chuyện Khoa vừa kể không phải một lời
giải thích khép kín, gọn gàng, đúng như chính Khoa vừa nói: một cái cờ kỹ thuật không bao giờ là
toàn bộ câu chuyện về vì sao một người rời khỏi cuộc đời này. Đó là điều một người anh trai đã mang
theo suốt năm năm, phần nào là sự thật ông biết chắc, phần nào là gánh nặng ông tự quàng vào mình
để có một điều gì đó, dù đau, để bấu víu, thay vì phải sống với một câu hỏi không bao giờ có lời
đáp trọn vẹn.
Không ai trong ba người có đủ can đảm phá vỡ sự im lặng đó thêm một lần nào nữa trong suốt phần còn
lại của buổi tối.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →