Ba ngày sau cuộc gặp với Khoa, phòng trọ Nhi, tối muộn, điện thoại cô rung lên một tin nhắn từ Bảo
Châu, người vẫn thỉnh thoảng liên lạc dù chưa hoàn toàn cởi mở như hôm ở quán cà phê.
"Mình gửi cái này, không phải từ mình, mình chỉ tìm thấy nó," tin nhắn viết, kèm theo một đường dẫn
dài, dẫn tới một diễn đàn kín, cần mã mời mới truy cập được. Bảo Châu gửi kèm mã mời trong tin nhắn
tiếp theo, không giải thích thêm cô lấy nó từ đâu.
Nhi mở link, nhập mã, màn hình tải một trang tối giản, không logo, không quảng cáo, chỉ có một dòng
tiêu đề đơn giản ở góc trên: một cái tên viết thường, không có gì cầu kỳ. Cô đọc dòng mô tả ngắn
gọn ở đầu trang: "Nơi cho những ai không xoá được thứ họ muốn xoá."
Cô kéo xuống, đọc lướt qua danh sách các chủ đề thảo luận. Không ai dùng những từ ngữ nội bộ như
"CHỈ" hay "khoá chỉ" cô và Vũ từng biết, nhưng cách họ mô tả trải nghiệm của mình khớp chính xác
với những gì cô đã trải qua: hồ sơ trống, trạng thái không tắt, unmatch vô hiệu, hai mươi tư giờ
xoá tài khoản vẫn quay lại đúng người cũ.
Cô nhấp vào một bài đăng, đọc chậm. Người viết kể về việc họ từng hoảng loạn suốt tháng đầu tiên,
tìm mọi cách thoát ra, cho tới khi họ ngừng cố gắng và bắt đầu, chậm rãi, thực sự nói chuyện với
người ở đầu bên kia. Không có kết thúc rõ ràng trong bài viết, không nói họ hạnh phúc hay đau khổ,
chỉ nói họ vẫn đang sống với nó, mỗi ngày một chút.
Một bài khác, ngắn hơn, viết bởi một người khác: "Ba năm rồi. Vẫn không biết mặt người kia là ai.
Có những đêm tôi ghét cái thứ này lắm. Có những đêm tôi mừng vì có nó." Không một dòng nào trong
bài đăng này oán trách công ty, không kêu gọi biểu tình hay khiếu kiện, chỉ là những lời tự sự lặng
lẽ, kiểu người ta viết nhật ký cho chính mình đọc lại, tình cờ để công khai trên một diễn đàn không
ai ngoài cuộc tìm thấy được.
Nhi đọc thêm nhiều bài khác, mất hơn một giờ đồng hồ, cảm giác trong lòng cô dần thay đổi. Cô không
còn thấy mình là một trường hợp kỳ lạ, đơn độc nữa. Có một cộng đồng thật, nhiều người, sống âm
thầm với cùng một cảnh ngộ, không dám công khai, không dám tìm cách phá bỏ triệt để, chỉ đang cố
sống tiếp theo cách riêng của từng người.
Một bài đăng khác khiến cô dừng lại lâu hơn cả: một người viết về việc họ từng cố gắng công khai
mọi chuyện lên mạng xã hội cá nhân, chỉ để nhận lại những bình luận chế giễu, cho rằng họ đang bịa
chuyện để câu view, hoặc đang tự huyễn hoặc bản thân về một mối tình lãng mạn kiểu định mệnh. Sau
lần đó, người này xoá bài, rút vào im lặng hoàn toàn, chỉ còn dám nói thật ở đây, nơi không ai ngoài
cuộc tìm thấy được.
Cô hiểu ngay tại sao nhóm này chọn ẩn danh, chọn im lặng thay vì đấu tranh công khai. Không phải vì
sợ công ty, mà vì sợ chính những người xung quanh sẽ không tin, sẽ biến nỗi sợ có thật của họ thành
trò cười trên mạng, một nỗi sợ Nhi hiểu rất rõ vì cô cũng đang giấu phần lớn câu chuyện của mình
với hầu hết mọi người quen biết.
Cô mở ô bình luận dưới một bài đăng, gõ vài chữ giới thiệu bản thân theo cách ẩn danh, kể sơ về
hoàn cảnh của mình, rồi dừng lại, đọc lại, xoá đi. Gõ lại một câu ngắn hơn, đơn giản hơn, rồi lại
xoá. Cô làm vậy ba lần, đúng cách cô từng làm với những tin nhắn khác trong quá khứ, những tin nhắn
độc giả chưa biết hết nội dung, chỉ biết chúng tồn tại và cô chưa từng đủ can đảm gửi đi.
Lần thứ tư, cô để nguyên câu mình vừa gõ, một câu ngắn, không kể chi tiết, chỉ nói cô cũng đang ở
trong hoàn cảnh tương tự, và cô cảm ơn những người đã chia sẻ vì đã giúp cô thấy mình không đơn
độc. Cô nhìn con trỏ nhấp nháy trong ô nhập liệu một lúc lâu, rồi bấm gửi, trước khi kịp đổi ý lần
thứ tư.
Vài phút sau, một người trong diễn đàn trả lời bình luận của cô, ngắn gọn: "Chào người mới. Ở đây
không ai giục ai kể hết, cứ từ từ." Nhi đọc dòng chữ đó, cảm thấy một điều gì đó ấm áp bất ngờ dâng
lên, khác hẳn cảm giác lạnh người cô vẫn có mỗi khi mở app Tơ. Cô đóng laptop, tắt đèn, đi ngủ với
một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi, biết rằng ở đâu đó trong thành phố này, có những người xa lạ đang
âm thầm giữ cho nhau một chỗ để không ai phải một mình hoàn toàn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →