Nhi gọi lại ngay khi thấy ba cuộc gọi nhỡ, tim đập nhanh vì lo lắng. Vũ bắt máy sau một hồi chuông,
giọng gấp gáp khác thường.
"Người đó gọi cho anh," anh nói, không cần chào hỏi. "Ông ấy tìm được số anh qua tấm danh thiếp
freelance anh để lại quầy hôm trước, dù lúc đó anh tưởng ông ấy không thèm nhìn tới nó. Ông ấy đồng
ý gặp, ngay tối nay, ở đúng quầy đó."
Bảy giờ tối, Nhi và Vũ có mặt tại phố Hàng Bồ, cửa quầy sửa đồ điện tử đã kéo xuống một nửa như mọi
khi đóng cửa, nhưng đèn bên trong vẫn sáng. Vũ gõ nhẹ lên tấm cửa cuốn, ba tiếng, đúng như hẹn.
Người đàn ông kéo cửa lên, ánh mắt quét qua cả hai người một lượt trước khi ra hiệu cho họ vào. Bên
trong quầy chật hẹp hơn Vũ nhớ, đồ nghề và linh kiện điện tử xếp khắp nơi, mùi hàn thiếc đậm đặc
hơn ban ngày.
"Ngồi đi," ông nói, chỉ tay vào hai chiếc ghế nhựa duy nhất trong quầy, tự mình ngồi xuống chiếc
ghế gỗ sau bàn làm việc. "Tôi không hứa sẽ nói hết mọi thứ. Nhưng tôi có một điều kiện, nếu hai
người đồng ý thì tôi mới nói tiếp."
"Điều kiện gì ạ?" Nhi hỏi.
"Mỗi người kể cho tôi nghe một tin nhắn thật các cậu từng gõ nhưng chưa bao giờ gửi." Ông nhìn
thẳng vào mắt từng người, giọng nghiêm túc tuyệt đối, không có chút đùa cợt nào. "Không phải tin
nhắn giả vờ cho qua chuyện. Tin nhắn thật, cậu từng định gửi cho ai đó, rồi xoá đi trước khi bấm
gửi."
Nhi và Vũ nhìn nhau, cả hai đều bối rối trước yêu cầu kỳ lạ này, nhưng cũng đều hiểu, bằng cách nào
đó, đây không phải một trò đùa hay một thử thách vô nghĩa. Người đàn ông này đang thực sự cần một
điều gì đó để đổi lấy sự tin tưởng, một điều không thể mua được bằng tiền hay bằng lý lẽ thuyết
phục.
"Tại sao lại là tin nhắn chưa gửi ạ?" Nhi hỏi, không nén được tò mò dù biết có thể mình đang hỏi
quá nhiều.
Người đàn ông không trả lời ngay, chỉ nhìn xuống bàn làm việc, ngón tay gõ nhẹ lên một chiếc tuốc
nơ vít cũ. "Tới lúc, tôi sẽ nói. Giờ chưa phải lúc." Giọng ông không có gì gay gắt, chỉ là một sự
từ chối chắc chắn, đủ để Nhi hiểu không nên hỏi thêm.
Vũ lên tiếng trước, giọng chậm rãi, khác hẳn cách anh vẫn nói chuyện bình thường. "Cháu từng gõ một
tin cho bố cháu, đêm trước hôm bố mất. Chỉ có mấy chữ, hỏi bố có ổn không, vì hôm đó bố về nhà mặt
tái xanh, không ăn cơm. Cháu gõ xong rồi lại nghĩ chắc bố chỉ mệt thôi, mai hỏi cũng được, nên xoá
đi, đi ngủ." Anh dừng lại, hít một hơi. "Sáng hôm sau bố cháu mất trong lúc ngủ. Cháu chưa từng kể
chuyện này cho ai, kể cả bà cháu."
Người đàn ông không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt dịu lại một chút, như thể ông hiểu rõ hơn ai
hết trọng lượng của điều Vũ vừa nói ra.
Đến lượt Nhi, cô kể một tin nhắn ngắn hơn, ít riêng tư hơn, về một người bạn cũ cô từng muốn nối
lại liên lạc sau nhiều năm mất kết nối rồi lại thôi vì sợ bị từ chối. Không nặng nề như câu chuyện
của Vũ, nhưng vẫn là một điều cô chưa từng nói với ai.
Người đàn ông nghe xong, im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu, như đã đưa ra quyết định.
"Được," ông nói. "Tôi tên Khoa." Ông ngừng lại, nhìn xuống đôi tay đầy vết chai của mình. "Hai
người đừng nghĩ tôi là ai to tát. Tôi chỉ là người vá tạm một chỗ hỏng, không hơn không kém. Tuần
sau, giờ này, quay lại đây. Lần sau tôi kể."
Ông đứng dậy, ra hiệu buổi gặp đã kết thúc, tiễn hai người ra cửa. Trước khi kéo cửa cuốn xuống,
ông nhìn cả hai một lần nữa, ánh mắt phức tạp khó gọi tên, rồi nói thêm, gần như một lời hứa: "Lần
sau, tôi sẽ kể cho hai người nghe tất cả những gì tôi biết."
Trên đường về, Vũ và Nhi đi bộ chậm rãi qua mấy con phố cổ vắng người, không ai nói gì nhiều, cả
hai vẫn còn nặng lòng vì những gì vừa chia sẻ với một người lạ. Nhi khẽ nắm lấy tay Vũ một lúc,
không nói gì, chỉ để cử chỉ đó thay cho lời an ủi cô chưa biết diễn đạt sao cho đúng.
"Cảm ơn em đã không hỏi thêm về chuyện bố anh," Vũ nói, giọng khẽ, khi họ dừng lại chờ đèn đỏ.
"Anh kể khi nào sẵn sàng thì kể," Nhi đáp. "Em không vội."
Anh siết nhẹ tay cô, không nói thêm gì, nhưng Nhi cảm nhận được điều đó nói thay tất cả những gì
anh chưa đủ can đảm nói thành lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →