Mười một giờ trưa thứ Bảy, sảnh tiệc cưới tầng năm một nhà hàng gần Cầu Giấy, bàn tròn trải khăn
đỏ, hoa lay ơn cắm dày trong bình sứ, tiếng nhạc đám cưới rộn ràng vang khắp không gian. Đám cưới
của Duyên, một đồng nghiệp kiểm duyệt cùng ca với Nhi và Trang, người đã yêu xa hai năm với bạn trai
làm kỹ sư xây dựng ở Đà Nẵng trước khi anh chuyển hẳn ra Hà Nội để cưới cô.
Cả nhóm ca đêm TrustPoint hiếm hoi có dịp gặp nhau giữa ban ngày, ai cũng mặc đẹp hơn thường lệ,
trang điểm kỹ, tóc tai chỉnh tề, trông khác hẳn phiên bản mệt mỏi quầng thâm mắt họ vẫn thấy nhau
mỗi đêm dưới ánh đèn huỳnh quang văn phòng.
"Ơ Nhi, dạo này mày xinh hẳn ra đấy," một đồng nghiệp khác, tên Hạnh, ngồi cạnh reo lên khi thấy
Nhi bước vào bàn. "Yêu đương gì à?"
Nhi cười, lắc đầu, không giải thích gì thêm, chỉ ngồi xuống ghế trống cạnh Trang, người đã tới
trước và đang dán mắt vào thực đơn cỗ cưới in sẵn trên bàn.
"Món nào cũng ngon thế này, ăn hết chắc béo mất," Trang lẩm bẩm, gắp ngay miếng gà quay đầu tiên
vừa được bưng ra.
Suốt buổi tiệc, không ai nhắc gì tới công việc, tới report, tới bất kỳ điều gì liên quan tới màn
hình máy tính hay ứng dụng hẹn hò kỳ lạ. Cả nhóm chỉ nói chuyện phiếm: ai sắp cưới tiếp theo, món
tôm hấp hôm nay ngon hơn đám cưới tháng trước, cô dâu Duyên đẹp lộng lẫy thế nào trong bộ váy trắng
thuê từ một studio nổi tiếng trên phố Bà Triệu.
Một anh trưởng nhóm kỹ thuật, ngồi cuối bàn, kể chuyện hồi mới vào nghề từng gỡ nhầm một video quan
trọng của khách hàng lớn, bị phạt gần hết lương tháng đó, cả bàn cười nghiêng ngả. Một chị khác kể
chuyện con trai chị ba tuổi nhất quyết đòi mặc đồ siêu nhân đi dự đám cưới, cuối cùng chị phải nhượng
bộ, giờ đang gửi ông bà trông ở nhà trong bộ đồ đó. Những câu chuyện nhỏ, không đầu không cuối,
nhưng đủ để lấp đầy cả buổi trưa bằng tiếng cười thật, không gượng ép.
Nhi để mình chìm hẳn vào không khí đó, cười đùa, chụp ảnh nhóm, hát theo vài câu nhạc đám cưới quen
thuộc vang lên từ dàn loa. Trong suốt mấy tiếng đồng hồ ở đây, cô gần như quên hẳn cái điện thoại
trong túi xách, quên hẳn dòng chữ xanh lét vẫn hiện đều đặn mỗi khi cô mở màn hình, quên hẳn cả
gương mặt Vũ và tất cả những câu hỏi chưa có lời đáp đang chờ cô ngoài kia.
Cô dâu chú rể tới bàn chúc rượu, mọi người đứng dậy chúc mừng, nâng ly nước ngọt (vì phần lớn nhóm
đêm nay vẫn còn ca làm) thay vì rượu, tiếng cười nói rộn rã khắp bàn.
Cuối tiệc, khi mọi người bắt đầu ra về, Trang, đã uống chút rượu nhẹ mời từ bàn bên, khoác vai Nhi,
giọng hơi ngà ngà nhưng vẫn tỉnh táo.
"Mày biết không," Trang nói, tựa đầu vào vai Nhi một chút, "tao nhìn Duyên hôm nay hạnh phúc thế,
tao chỉ mong mày cũng tìm được người làm mày hạnh phúc y như vậy, dù người đó tới với mày theo
cách kỳ lạ tới đâu."
Nhi bật cười, đẩy vai bạn ra nhẹ nhàng, nhưng trong lòng cô thấy ấm áp lạ thường trước câu nói đó,
một câu nói không đùa cợt, cũng không nặng nề lo lắng như lần nói chuyện ở ngã tư đèn đỏ mấy hôm
trước, chỉ đơn giản là một lời chúc thật lòng từ một người bạn.
Cô chào tạm biệt mọi người, đi bộ về phòng trọ trong ánh nắng chiều muộn, lòng nhẹ nhõm hiếm có,
nghĩ bụng có lẽ tối nay cô sẽ ngủ một giấc thật ngon, không kiểm tra điện thoại giữa chừng như mọi
khi, để dành trọn cảm giác dễ chịu hiếm hoi này cho riêng mình thêm một chút nữa.
Cô mở khoá cửa phòng, bước vào, nụ cười vẫn còn vương trên môi, cho tới khi cô đặt túi xách xuống
và nhìn thấy màn hình điện thoại: ba cuộc gọi nhỡ từ Vũ, tất cả đều trong vòng nửa tiếng vừa qua,
kèm theo một tin nhắn ngắn gửi sau cuộc gọi cuối cùng: "Gọi lại cho anh ngay khi em thấy tin này."
Tim cô thắt lại trong một giây, những lo lắng vừa được gác sang một bên suốt cả buổi trưa lập tức
ùa về. Cô bấm gọi lại ngay, tay hơi run, chuông đổ chưa hết một hồi thì Vũ đã bắt máy, giọng anh
vang lên gấp gáp, không kịp chào hỏi như mọi lần, và Nhi biết ngay, bằng đúng linh cảm đã quen với
những cuộc gọi khẩn trong nghề, rằng buổi chiều yên bình của cô sắp kết thúc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →