Chín giờ tối, Nhi và Trang cùng đi bộ về sau ca chiều hiếm hoi cả hai được xếp trùng lịch, con
đường quen thuộc từ TrustPoint về khu Nghĩa Tân dài hơn hẳn mọi khi vì Nhi kể liên tục không ngừng:
chuyện Bảo Châu, chuyện tấm ticket cũ, chuyện Vũ bị người đàn ông ở phố Hàng Bồ đuổi về.
"Mày với anh Vũ giờ thành cặp bài trùng đi phá án luôn rồi à," Trang nói, giọng vẫn còn thoáng chút
đùa cợt quen thuộc, nhưng ánh mắt cô nghiêm túc hơn hẳn so với lần đầu nghe chuyện này mấy tuần
trước.
"Không phải phá án, chỉ là đang cố hiểu chuyện gì đang xảy ra với chính bọn tao thôi." Nhi đáp, tay
xoay chiếc nhẫn bạc ở ngón út, một thói quen giờ đây Trang đã quen mặt tới mức nhận ra ngay mỗi khi
bạn mình đang lo lắng.
"Rồi cái ông thợ sửa đồ điện tử đó, ông ấy đóng sập cửa ngay trước mặt anh Vũ á?" Trang hỏi, vừa đi
vừa lắc đầu. "Nghe ghê vậy, biết đâu ông ấy cũng đang giấu cái gì to lắm."
"Tao nghĩ vậy đấy," Nhi đáp. "Nhưng ông ấy không có vẻ nguy hiểm, chỉ có vẻ sợ. Kiểu sợ của người
biết quá nhiều, không phải sợ của kẻ có tội."
Hai người dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ, đứng chờ, dòng xe cộ qua lại ồn ào. Trang im lặng một lúc,
nhìn thẳng về phía trước thay vì nhìn Nhi, như đang cân nhắc điều gì đó trước khi nói ra.
"Tơ hồng thật rồi đấy, Nhi ạ," cô nói, giọng chậm hơn, khác hẳn cách cô nói câu này lần đầu ở phòng
nghỉ nhân viên, không còn tiếng cười đi kèm. "Nhưng lần này tao nói câu đó không phải để đùa nữa."
Nhi quay sang nhìn bạn, hơi bất ngờ vì sự thay đổi trong giọng điệu.
"Tao thấy mày càng ngày càng dấn sâu vào chuyện này," Trang tiếp tục, "và tao không biết chắc mày
đang làm vậy vì muốn tìm ra sự thật, hay vì mày đang thích anh Vũ, hay cả hai. Tao không trách gì
đâu, chỉ là tao lo, vì một trong hai lý do đó có thể khiến mày mất kiểm soát lúc nào không biết."
Đèn xanh bật lên, hai người tiếp tục đi, nhưng Nhi không trả lời ngay, đầu óc cô rối lên vì câu hỏi
đó, câu hỏi cô cũng đã tự hỏi mình nhiều lần trong những đêm gần đây mà chưa tìm ra câu trả lời rõ
ràng.
"Tao cũng không biết nữa," cô cuối cùng cũng nói, giọng thành thật hơn cô định. "Lúc đầu chỉ là tò
mò, rồi sợ hãi, rồi thấy cần phải hiểu chuyện gì đang xảy ra. Còn về anh Vũ..." cô ngập ngừng, "em
không biết gọi cảm giác đó là gì. Không hẳn là thích theo kiểu bình thường, vì bọn em quen nhau
trong hoàn cảnh kỳ lạ quá, cứ như là không có lựa chọn nào khác ngoài việc thân với nhau."
Trang không cười, không đùa thêm câu nào như mọi lần trước. Cô chỉ gật đầu, im lặng đi cạnh bạn một
đoạn, rồi nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn: "Mày cứ cẩn thận là được. Có gì tao vẫn ở đây."
Cả hai đi hết đoạn đường còn lại trong im lặng, một sự im lặng khác hẳn mọi lần trước, không thoải
mái như những lần họ ăn mì tôm cười đùa ở phòng nghỉ, mà nặng nề hơn, chứa đầy những câu hỏi chưa
ai trong hai người tìm được câu trả lời, về ranh giới giữa việc đi tìm sự thật và việc để trái tim
dẫn đường mà không biết nó đang dẫn mình tới đâu.
Tới trước cổng khu trọ của Nhi, Trang dừng lại, nắm lấy vai bạn một lần nữa, lần này nghiêm túc
hơn hẳn cái ôm nửa đùa lúc trước.
"Tao chỉ muốn nói một câu thôi," Trang nói, nhìn thẳng vào mắt Nhi. "Dù cuối cùng chuyện này đi tới
đâu, dù mày với anh Vũ có thành gì hay không thành gì, mày vẫn còn tao. Đừng có vì mải lo chuyện
lớn mà quên mất chuyện nhỏ đó."
Nhi gật đầu, mắt hơi cay, ôm chầm lấy bạn một cái thật chặt trước khi chia tay, cảm thấy lòng nhẹ
hơn hẳn dù chưa có câu trả lời nào cho những câu hỏi Trang vừa đặt ra.
Cô đứng nhìn theo bóng Trang khuất dần ở góc phố, rồi mới quay vào cổng khu trọ, bước lên cầu thang
tối, mỗi bậc thang quen thuộc dưới chân. Trong đầu cô, câu nói của Trang cứ lặp đi lặp lại: tao lo
mày mất kiểm soát. Cô tự hỏi liệu mình có đang mất kiểm soát thật không, hay chỉ đơn giản là lần
đầu tiên sau rất lâu, cô để bản thân quan tâm tới một điều gì đó, một người nào đó, nhiều hơn mức
cô vẫn cho phép mình từ sau cuộc chia tay năm ngoái.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →