🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chín giờ sáng thứ Bảy, phố Hàng Bồ, khu phố cổ, Vũ đi một mình theo địa chỉ Bảo Châu miễn cưỡng

cho anh sau nhiều lần nài nỉ qua tin nhắn: một quầy sửa đồ điện tử nhỏ, không biển hiệu rõ ràng,

chỉ có tấm bảng gỗ cũ viết tay dòng chữ "Sửa đồ điện tử, TV, quạt, nồi cơm" treo lệch một góc.

Bảo Châu không nói tên người trong quầy, chỉ nói: "Hỏi người này về Tơ. đi, nhưng đừng nói mình chỉ

đường." Cô cũng không giải thích vì sao một thợ sửa đồ điện tử ở phố cổ lại liên quan gì tới một

công ty công nghệ, khiến Vũ đi cả quãng đường tới đây với hàng loạt câu hỏi chưa có lời đáp.

Anh nhắn lại hỏi thêm vài lần, Bảo Châu chỉ trả lời cụt lủn: "Mình chỉ biết vậy thôi, đừng hỏi thêm."

Cô cũng dặn anh nên đi một mình trước, chưa nên rủ Nhi theo ngay, lý do cô không nói rõ, chỉ nói

"để xem phản ứng của người đó thế nào đã". Vũ tôn trọng lời dặn, dù trong lòng vẫn áy náy vì giấu

Nhi một phần của cuộc gặp này, một cảm giác lạ với anh, người vốn quen giữ mọi thứ cho riêng mình

nhưng giờ lại thấy khó chịu khi phải làm điều đó với người đang cùng anh đi trên hành trình này.

Anh dừng xe trước quầy, mùi hàn thiếc và nhựa cháy thoang thoảng trong không khí, đặc trưng của

những con phố còn giữ nghề sửa chữa cũ giữa lòng Hà Nội hiện đại. Bên trong quầy, đồ nghề bày la

liệt trên bàn: mỏ hàn, kìm, tuốc nơ vít đủ cỡ, vài chiếc TV cũ đang chờ sửa xếp chồng lên nhau.

Một người đàn ông trung niên ngồi sau bàn, dáng khom, kính lão trễ xuống sống mũi, đang cặm cụi

tháo một chiếc quạt điện. Ông không ngẩng lên khi Vũ bước vào, chỉ hỏi bằng giọng đều đều: "Sửa gì

đây cậu?"

"Cháu không tới sửa đồ ạ," Vũ nói, cố giữ giọng bình tĩnh. "Cháu muốn hỏi về Tơ. Về một hệ thống

tên là CHỈ."

Người đàn ông khựng tay lại giữa động tác, chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để Vũ nhận ra

mình vừa chạm đúng chỗ. Ông đặt cái tuốc nơ vít xuống bàn, chậm rãi, không vội vàng, rồi mới ngẩng

lên nhìn Vũ, ánh mắt sau cặp kính lão dò xét kỹ lưỡng.

"Cậu là ai? Ai chỉ cậu tới đây?" giọng ông trầm hơn, không còn vẻ thờ ơ ban đầu.

"Cháu tên Vũ. Cháu và một người bạn đang bị khoá match với nhau trên Tơ., không xoá được, không

report được. Cháu tìm ra tên CHỈ trong một tài liệu tuyển dụng cũ, và một người quen giới thiệu

cháu tới đây, nói bác có thể biết gì đó."

Người đàn ông im lặng một lúc dài, nhìn Vũ từ đầu tới chân, rồi nhìn ra cửa quầy, như đang kiểm tra

xem có ai khác theo dõi cuộc trò chuyện này không. Cuối cùng ông đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp bàn làm

việc, động tác dứt khoát như đang chuẩn bị kết thúc một ngày làm việc, dù mới chỉ chín giờ sáng.

"Bác không biết cậu đang nói gì," ông nói, giọng cương quyết. "Cậu về đi."

"Bác ơi, cháu thật sự cần—" Vũ định nói tiếp, nhưng người đàn ông đã kéo tấm cửa cuốn xuống một

nửa, chặn ngang giữa hai người, ánh mắt qua khe cửa vẫn nhìn Vũ, không giận dữ, chỉ là một sự mệt

mỏi sâu thẳm, kiểu mệt mỏi của người đã phải né tránh câu hỏi này quá nhiều lần trong nhiều năm.

"Cháu về đi," ông lặp lại, giọng nhỏ hơn lần này, gần như một lời khẩn cầu hơn là mệnh lệnh. "Đừng

tới đây nữa."

Cửa cuốn kéo xuống hẳn, tiếng kim loại va vào nền gạch vang lên dứt khoát. Vũ đứng đó một lúc, nhìn

qua khe hở nhỏ còn sót lại phía dưới cánh cửa, thấy bóng chân người đàn ông vẫn đứng yên bên trong,

không rời đi ngay, như đang chờ Vũ khuất bóng trước khi làm gì tiếp theo.

Anh đi bộ dọc phố Hàng Bồ một đoạn, đầu óc rối bời, cố ghép lại phản ứng vừa rồi vào bức tranh

chung. Người đàn ông đó không hề ngạc nhiên khi nghe tên "CHỈ", chỉ sợ. Sợ theo cách của một người

từng biết quá rõ điều gì đó, không phải sợ theo cách của một người hoàn toàn xa lạ với nó. Vũ dừng

lại trước một quán trà chanh vỉa hè, ngồi xuống, gọi một cốc, và nhắn tin báo lại toàn bộ diễn biến

cho Nhi, không giấu giếm gì nữa, cảm giác áy náy lúc nãy giờ đã lớn hơn cả sự thận trọng Bảo Châu

dặn dò.

Nhi nhắn lại ngay, đề nghị lần sau cả hai cùng đi, và có lẽ nên mang theo thứ gì đó để chứng minh

họ không phải kẻ xấu, một bằng chứng cụ thể cho thấy họ cũng đang là nạn nhân, không phải người

điều tra vì tò mò đơn thuần. Vũ ghi lại địa chỉ quầy vào điện thoại, biết chắc mình sẽ còn quay

lại, dù chưa biết bằng cách nào để người đàn ông đó chịu mở lòng.

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →