Một tuần sau, cùng quán cà phê ở Yên Hoà nhưng đổi sang buổi tối, Bảo Châu chủ động nhắn hẹn lại,
lần này không cần Trang làm cầu nối. Nhi và Vũ tới, thấy cô đã ngồi sẵn ở góc bàn cũ, không còn đeo
thẻ nhân viên, mặc thường phục thay vì đồng phục công sở.
"Cảm ơn hai bạn đã tới," Bảo Châu nói, giọng khác hẳn lần trước, không còn vẻ phòng thủ cứng nhắc.
"Mình đã suy nghĩ cả tuần nay. Mình không thể tiếp tục nói dối hai bạn nữa, và thật ra, mình cũng
không chắc mình còn muốn nói dối chính công ty mình đang làm."
Cô kể, chậm rãi, từng phần một, như đang gỡ ra một cuộn chỉ rối cô đã giữ trong lòng quá lâu.
"CHỈ" không phải một lỗi hệ thống, cũng không hoàn toàn là một công cụ giám sát ác ý như hai người
có thể đang nghĩ. Nó bắt đầu như một tính năng an toàn tâm lý, viết bí mật bởi một trong hai người
sáng lập công ty, không công bố, không xin phép hội đồng quản trị.
"Mình không biết hết chi tiết kỹ thuật," Bảo Châu nói, "nhưng mình có quyền truy cập vào bảng
ticket khiếu nại, và có một mã ticket cũ, từ rất lâu rồi, mình tình cờ thấy khi đang dọn dữ liệu
theo yêu cầu cấp trên. Ticket đó không giống những ticket khác."
Cô mở điện thoại, đưa cho Nhi xem một ảnh chụp màn hình đã cũ, định dạng ticket nội bộ với vài
dòng ghi chú xử lý. Nội dung mô tả một trường hợp người dùng từng bị khoá chỉ với một tài khoản
khác, ban đầu hoảng loạn, đòi unmatch bằng được, nhưng vài tháng sau, chính người đó gửi thư cảm
ơn tới bộ phận hỗ trợ, nói rằng nếu không có cái match kỳ lạ đó giữ họ lại nói chuyện với một người
xa lạ vào đúng giai đoạn khó khăn nhất đời mình, có lẽ họ đã không còn ở đây để viết lá thư này.
Nhi đọc đi đọc lại đoạn ghi chú, cảm giác trong ngực cô rối bời hơn bao giờ hết. Cô đã chuẩn bị tinh
thần đối mặt với một kẻ theo dõi ác ý, một công ty cố tình giám sát người dùng để trục lợi. Nhưng
đoạn ticket này kể một câu chuyện hoàn toàn khác, một câu chuyện có thể khiến người ta thấy biết ơn
thay vì sợ hãi.
"Vậy là," cô nói chậm rãi, cố sắp xếp lại suy nghĩ đang rối tung trong đầu, "cái thứ đang giữ tụi
em lại với nhau, ban đầu người ta làm ra nó không phải để hại ai."
"Mình không dám nói chắc là 'ban đầu' như thế nào," Bảo Châu đáp, giọng thận trọng. "Mình chỉ thấy
đúng một ticket này, một trường hợp. Mình không biết còn bao nhiêu trường hợp khác, và mình không
biết công ty bây giờ có còn vận hành nó với đúng mục đích ban đầu hay không."
Vũ cầm điện thoại xem lại ảnh chụp lần nữa, đọc kỹ dòng chữ ký cuối ticket, một mã nhân viên viết
tắt, không đủ để xác định danh tính cụ thể. "Ai viết ra cái này? Ai là người xử lý ticket đó?"
Bảo Châu lắc đầu. "Mình không biết. Ticket này cũ lắm rồi, từ trước khi mình vào làm. Mình chỉ tình
cờ thấy nó trong lúc dọn dữ liệu lưu trữ theo yêu cầu tuân thủ quy định mới."
"Vậy tại sao," Vũ hỏi, giọng vẫn còn nghi hoặc, "nếu nó tốt như vậy, sao phải giấu diếm, sao report
của bọn mình lại bị đẩy vào một hàng đợi không xử lý, sao video 2023 lại bị gỡ nhanh tới vậy?"
Bảo Châu im lặng một lúc, nhìn xuống tay mình. "Mình không có câu trả lời đầy đủ cho câu đó. Mình
chỉ biết, cái ban đầu người ta định làm, và cái bây giờ đang thực sự vận hành, có lẽ không còn là
một thứ nữa đâu."
Cô đứng dậy, nhìn đồng hồ, nói cần về trước khi có ai để ý cô vắng mặt quá lâu. Trước khi quay lưng
bước đi, cô nói thêm, giọng nhỏ hơn, gần như tự nói với chính mình hơn là với hai người ngồi đó:
"Nhưng cái ban đầu định làm và cái bây giờ đang làm, không còn là một thứ nữa đâu."
```
TƠ. — THẺ TRẠNG THÁI
Match: (ẩn danh)
Trạng thái: Đang hoạt động
Khoảng cách: 2,1 km
Hành động khả dụng: [Nhắn tin] [Unmatch] [Báo cáo]
```
Điện thoại Nhi rung lên đúng lúc Bảo Châu khuất sau cửa kính quán, thẻ trạng thái quen thuộc hiện
lên như thường lệ, nhưng lần này, sau tất cả những gì cô vừa nghe, dòng chữ xanh lét đó không còn
khiến cô thấy sợ theo cách cũ nữa. Nó khiến cô thấy bối rối hơn nhiều, không còn biết chắc mình
nên cảm thấy thế nào về cái thứ đang giữ chặt lấy đời mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →