Năm giờ chiều, quán cà phê gần văn phòng Tơ. ở khu Yên Hoà, nơi Bảo Châu chọn hẹn sau ba ngày im
lặng kể từ tin nhắn của Trang. Nhi và Vũ tới trước mười phút, chọn bàn trong góc, ít người qua lại,
đủ kín đáo để nói chuyện mà không sợ ai nghe thấy.
Bảo Châu bước vào đúng giờ, mặc đồng phục công sở chỉnh tề, thẻ nhân viên vẫn đeo trên cổ dù đã hết
giờ làm, một chi tiết Nhi để ý ngay: có lẽ cô vừa tan ca, hoặc cố tình giữ thẻ như một cách nhắc
nhở bản thân đang nói chuyện trong vai trò nhân viên công ty, không phải một người bạn của bạn.
"Chào hai bạn," Bảo Châu nói, ngồi xuống, giọng lịch sự nhưng có khoảng cách rõ rệt. "Trang có kể
sơ cho mình nghe. Mình xin lỗi vì để hai bạn chờ lâu, mình cần cân nhắc kỹ trước khi gặp."
Nhi kể lại vắn tắt những gì họ gặp phải: match không xoá được, report vô hiệu, xoá tài khoản vẫn
bị khoá lại. Cô cố tình chưa nhắc tới cái tên "CHỈ" hay tài liệu tuyển dụng, muốn xem phản ứng đầu
tiên của Bảo Châu trước khi tiết lộ hết những gì họ đã biết.
Bảo Châu nghe, gật đầu đều đặn, rồi đáp lại bằng giọng đã chuẩn bị sẵn, gần như thuộc lòng: "Đây là
một lỗi hệ thống tạm thời mà đội kỹ thuật bên mình đang khắc phục. Chúng mình rất tiếc vì trải
nghiệm không tốt này, và sẽ ưu tiên xử lý sớm nhất có thể."
Nhi và Vũ nhìn nhau một thoáng. Câu trả lời quá trơn tru, quá đúng chuẩn một kịch bản chăm sóc
khách hàng, không có chút do dự tự nhiên nào một người thực sự đang nghĩ ra câu trả lời tại chỗ
thường có. Nhi nhận ra ngay, đúng bằng con mắt nghề nghiệp của mình: đây là kiểu câu trả lời cô
vẫn nghe các bộ phận chăm sóc khách hàng khác dùng, một khuôn mẫu học thuộc để xoa dịu, không phải
để giải thích.
"Bảo Châu này," Nhi nói, giọng nhẹ nhàng hơn, cố gắng bắc một cây cầu khác thay vì đối đầu trực
diện như Vũ vừa làm. "Tụi mình không tới đây để làm khó bạn đâu. Tụi mình chỉ đang rất sợ, và không
biết hỏi ai khác ngoài bạn."
Câu nói đó có vẻ chạm được vào Bảo Châu nhiều hơn câu hỏi thẳng của Vũ. Cô ngẩng lên nhìn Nhi một
lúc, ánh mắt dịu đi đôi chút, nhưng vẫn không nói thêm gì cụ thể.
"Bảo Châu," Vũ lên tiếng, giọng thẳng thắn hơn Nhi mong đợi, "bọn mình tìm được một tin tuyển dụng
cũ của công ty, năm 2021, tuyển vị trí Kỹ sư hệ thống CHỈ. Bạn có biết gì về vị trí đó không?"
Bảo Châu khựng lại, chỉ trong đúng một giây, nhưng đủ rõ để cả hai nhìn thấy: mắt cô hơi mở to hơn,
tay đang cầm ly cà phê dừng lại giữa chừng trước khi đưa lên miệng. Cô đặt ly xuống, giọng vẫn cố
giữ bình thản nhưng chậm hơn trước.
"Mình không rõ về vị trí đó," cô nói, mắt tránh nhìn thẳng vào Vũ. "Mình chỉ làm bên Trust & Safety,
xử lý ticket khiếu nại, không có quyền truy cập vào các hệ thống nội bộ khác."
"Nhưng bạn nghe tên đó rồi đúng không?" Nhi hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn Vũ, cố không tạo áp lực quá
mức. "Bạn phản ứng khi anh Vũ nhắc tới nó."
Bảo Châu im lặng một lúc lâu, nhìn xuống bàn, hai tay đan vào nhau. "Mình xin phép về sớm," cô nói,
đứng dậy đột ngột, cầm túi xách. "Mình không thể nói thêm gì lúc này."
Cô bước ra khỏi bàn, nhưng khi đi được vài bước, cô dừng lại, quay đầu nhìn lại, ánh mắt phức tạp,
vừa như muốn nói thêm điều gì, vừa như đang tự cản mình lại. Cuối cùng cô chỉ gật đầu nhẹ với hai
người rồi rời đi thật, dáng đi nhanh hơn bình thường.
Nhi nhìn xuống bàn, nơi Bảo Châu vừa ngồi, và nhận ra một tấm thẻ nhân viên nằm lại trên mặt bàn,
chưa kịp đeo lại vào cổ khi đứng dậy vội vã. Cô với tay định gọi với theo, nhưng Bảo Châu đã khuất
sau cửa kính quán cà phê, và ba giây sau, cô quay lại, gần như chạy, giật lấy tấm thẻ khỏi tay Nhi
mà không nói một lời, rồi lại vội vã rời đi lần nữa.
"Chị ấy sợ thật đấy," Vũ nói, nhìn theo bóng Bảo Châu khuất hẳn ngoài phố. "Không phải kiểu sợ bị
mất việc thường thấy. Kiểu sợ khác."
Nhi gật đầu, nhớ lại ánh mắt phức tạp của Bảo Châu lúc quay đầu nhìn lại trước khi rời đi hẳn, thứ
ánh mắt của một người đang đứng giữa hai lựa chọn không dễ chịu chút nào: tiếp tục im lặng, hoặc
nói ra một điều có thể phá vỡ mọi thứ cô đang có. "Em nghĩ chị ấy biết nhiều hơn những gì chị ấy
được phép nói. Câu hỏi là bao giờ chị ấy mới đủ can đảm để nói ra."
Cả hai ngồi lại thêm một lúc, gọi thêm hai ly nước, không ai vội vàng rời đi, để lại hai người
ngồi đó với nhiều câu hỏi hơn trước khi cuộc gặp này bắt đầu, nhưng cũng với một cảm giác mới: họ
đang tới gần một điều gì đó thật, dù chưa biết chính xác điều đó là gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →