Mười một giờ đêm, quán trà đá gần khu tập thể A5, Nhi tới trước giờ hẹn mười lăm phút, thói quen
hình thành từ nghề luôn khiến cô đến sớm hơn cần thiết. Cô nhìn quanh tìm Vũ, thấy anh ngồi ở một
góc bàn khuất, cách xa ánh đèn đường chính, cúi đầu nhìn vào điện thoại, màn hình sáng liên tục dù
không có ai gọi tới.
Cô đứng lại một chút, quan sát từ xa. Ánh sáng màn hình chiếu lên gương mặt anh, hết sáng rồi lại
tối, hết sáng rồi lại tối, một nhịp điệu lặp đi lặp lại khiến cô thoáng nghĩ tới một điều không hay:
có lẽ anh đang nhắn tin với ai đó, một cuộc trò chuyện dài, liên tục, vào đúng giờ này. Ý nghĩ đó
lướt qua đầu cô rất nhanh, kèm theo một cảm giác lạ, không hẳn ghen, nhưng có gì đó gần giống vậy,
đủ để cô khựng lại một giây trước khi bước tới.
Cô tự trách mình ngay lập tức vì ý nghĩ đó. Cô và Vũ chưa từng nói rõ với nhau họ là gì của nhau,
chỉ là hai người cùng chung một hoàn cảnh kỳ lạ, cùng đi tìm sự thật. Anh không nợ cô bất kỳ lời
giải thích nào về việc anh nhắn tin cho ai lúc nửa đêm. Nhưng cảm giác khó chịu đó vẫn không tan
hết, chỉ lùi lại một góc trong lòng cô, chờ dịp khác quay lại.
Cô lại gần hơn, và nhận ra màn hình anh không phải một cuộc trò chuyện. Đó là một bảng tính, những
cột số liệu dày đặc, và bên dưới, một ứng dụng ngân hàng mở song song với thông báo nhắc nợ hiện
lên liên tục, cứ vài giây lại có một cái mới đè lên cái cũ như một chuỗi tin nhắn không ai muốn
nhận.
"Anh Vũ." Cô lên tiếng, đủ nhỏ để không giật mình anh quá mức.
Vũ ngẩng lên, vội tắt màn hình, nhưng đã quá muộn, Nhi đã kịp thấy đủ để hiểu phần lớn câu chuyện.
Anh không nói gì, chỉ gật đầu chào, đẩy ghế mời cô ngồi.
Nhi ngồi xuống, không hỏi thẳng về những gì vừa thấy, dù trong đầu cô hàng chục câu hỏi đang chen
lấn nhau. Cô nhớ tới cách cô vẫn xử lý những trường hợp khó trong nghề: đôi khi im lặng ngồi cạnh
lại hiệu quả hơn dồn dập hỏi han, cho người kia thời gian tự mở lời nếu họ muốn.
Hai người ngồi vậy một lúc, không ai nói gì, chỉ có tiếng xe cộ thưa dần ngoài đường và tiếng cốc
trà đá va nhẹ khi ông chủ quán mang ra đặt xuống bàn. Nhi nhấp một ngụm, liếc sang Vũ, thấy anh vẫn
đang nhìn xuống mặt bàn, hai tay đan vào nhau chặt hơn bình thường.
"Em không hỏi anh chuyện gì vừa xem đâu," cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Nhưng em muốn hỏi một câu khác,
kiểu câu em vẫn quen hỏi."
Vũ ngẩng lên, hơi ngạc nhiên.
"Anh ngủ được mấy tiếng đêm qua?" Nhi hỏi, đúng phản xạ nghề nghiệp cô mang vào mọi tình huống cần
quan tâm ai đó mà không muốn tạo áp lực bằng câu hỏi trực diện "anh có ổn không".
Vũ im lặng một lúc, tính nhẩm trong đầu, rồi lắc đầu nhẹ. "Anh không nhớ chính xác. Chắc bốn tiếng.
Có thể ít hơn."
"Vậy tối nay mình về sớm nhé," cô nói, không ép anh nói thêm gì, chỉ đơn giản đề nghị một điều cụ
thể, dễ thực hiện. "Chuyện điều tra để mai tính tiếp cũng được, không gấp tới mức phải thức trắng
đêm vì nó."
Vũ nhìn cô một lúc, gật đầu, một nụ cười nhỏ, mệt mỏi nhưng thật, thoáng qua trên môi anh. "Cảm ơn
em," anh nói, không giải thích thêm anh đang cảm ơn vì điều gì cụ thể, nhưng Nhi hiểu, và cô cũng
không hỏi thêm, chỉ ngồi lại uống nốt cốc trà đá cùng anh trong im lặng dễ chịu.
"Em cũng hay thức khuya vậy à?" Vũ hỏi lại, giọng nhẹ hơn, như đang cố trả lại cho cô một chút quan
tâm tương tự.
"Nghề của em mà," Nhi đáp, nhún vai. "Ca đêm thành quen, giờ nghỉ cũng không ngủ được sớm nữa. Có
điều em cố giữ một quy tắc: dù thức tới mấy giờ, sáng vẫn phải ăn cái gì đó nóng trước khi lên
giường, không để bụng đói ngủ."
Vũ bật cười, tiếng cười ngắn nhưng thật lòng. "Nghe giống bà anh dặn ghê."
"Chắc mấy bà, mấy cô làm ca đêm lâu năm ai cũng đúc kết ra quy tắc giống nhau thôi," cô đáp, cũng
cười theo.
Trước khi cả hai cùng đứng dậy đi về, mỗi người một hướng, Nhi nhận ra khoảng cách giữa hai người
đã ngắn lại một chút, không phải vì đã nói thêm được gì lớn lao, mà vì đã biết cách ở cạnh nhau
trong im lặng, và biết cách đùa nhẹ với nhau ngay sau một khoảnh khắc nặng nề vừa qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →