Bốn giờ chiều, phòng Vũ, điện thoại vừa kết thúc một cuộc gọi từ số lạ, giọng nhân viên thu hồi nợ
bên kia đầu dây vẫn còn văng vẳng trong đầu anh dù đã cúp máy được vài phút: lịch sự nhưng dứt
khoát, nhắc anh về khoản dư nợ đã quá hạn ba kỳ liên tiếp, đề nghị anh sắp xếp thanh toán trước
cuối tháng để tránh bị chuyển sang bộ phận xử lý pháp lý.
Anh mở file Excel anh vẫn giữ riêng, không chia sẻ với ai, kể cả Nhi. Cột đầu ghi từng khoản vay:
thẻ tín dụng ngân hàng, vay tiêu dùng từ hai công ty tài chính khác nhau, một khoản vay cá nhân từ
người bạn đại học đã đòi lại được một nửa. Cột cuối cùng, tổng cộng, hiện con số một trăm bảy mươi
tám triệu, đã tăng thêm so với tháng trước vì lãi phạt chồng lên.
Anh nhìn con số đó rất lâu, không phải lần đầu, nhưng mỗi lần nhìn lại vẫn có cảm giác như bị ai
đó bóp nghẹt lồng ngực trong vài giây. Một trăm bảy mươi tám triệu, với thu nhập freelance thất
thường mười tới hai mươi hai triệu một tháng, là một khoảng cách anh không biết bao giờ mới lấp
đầy được, kể cả khi anh làm việc mười hai tiếng mỗi ngày không nghỉ.
Điện thoại rung lần nữa, lần này là mẹ.
"Alo con, dạo này công việc thế nào rồi?" Giọng mẹ vẫn đều đều như mọi lần, không biết gì về cuộc
gọi thu nợ vừa rồi.
"Con vẫn ổn mẹ ạ, đang có mấy dự án làm, thu nhập cũng tạm được." Anh đáp, mắt vẫn nhìn vào cột số
liệu trên màn hình.
"Nợ nần hồi ShipNhanh con trả gần xong chưa? Mẹ nghe nói mấy đứa khởi nghiệp thất bại nợ nần ghê
lắm, con đừng giấu mẹ, có gì mẹ với dì Hạnh gom góp giúp được ít nào hay ít đó."
"Con trả gần xong rồi mẹ, còn ít lắm thôi, mẹ đừng lo." Anh nói, giọng cố giữ đều, dù con số thật
trên màn hình đang nhìn thẳng vào anh như một lời tố cáo. "Con phải đi làm tiếp đây, lát con gọi
lại mẹ sau nhé."
Anh cúp máy, đặt điện thoại xuống, thở dài một hơi dài. Anh không hiểu vì sao mình cứ tiếp tục nói
dối, mỗi lần định nói thật lại thấy không nỡ, sợ mẹ lo lắng, sợ mẹ tự trách vì đã không ngăn cản
anh làm ShipNhanh ngay từ đầu, sợ câu chuyện lại quay về đúng chỗ bố anh từng đứng, gánh một khoản
nợ làm ăn thất bại một mình cho tới ngày không còn gánh nổi nữa.
Anh mở lại đoạn chat với Nhi, gõ một câu, không phải về khoản nợ, không phải về cuộc gọi vừa rồi.
"Hôm nay ổn không?"
Đây là cách anh vẫn làm gần đây mỗi khi lòng nặng trĩu: hỏi ngược lại người khác, để không phải
trả lời câu hỏi tương tự về chính mình, và để có một lý do chính đáng chuyển sự chú ý sang một
điều gì đó bên ngoài bản thân anh trong vài phút.
Nhi trả lời gần như ngay lập tức, kể về cuộc nói chuyện với Trang sáng nay, về Bảo Châu, về tin
nhắn đã xem nhưng chưa trả lời. Vũ đọc, gõ vài câu góp ý, cảm giác nặng nề trong ngực dần lùi lại
phía sau khi tâm trí anh chuyển hướng sang một bài toán khác, một bài toán anh có thể cùng ai đó
giải, không phải tự mình gánh một mình trong im lặng.
Anh gập laptop, đóng file Excel lại, hẹn với chính mình sẽ mở nó lại vào lúc khác, khi nào đó đủ
can đảm hơn để nhìn thẳng vào con số này lâu hơn vài phút mà không thấy nghẹt thở.
Anh đứng dậy, ra khỏi phòng, xuống bếp chung của khu tập thể lấy nước, gặp bà Gấm đang lúi húi rửa
mấy cái rổ để chuẩn bị cho phiên chợ sáng mai. Bà hỏi anh ăn cơm chưa, anh nói chưa đói, bà không
ép, chỉ dặn có đói thì lấy cơm nguội trong nồi ăn tạm. Anh đứng lặng nhìn bà một lúc, cảm giác biết
ơn dâng lên bất chợt, nghĩ tới việc nếu không có bà, có lẽ anh đã phải đối diện một mình với tất cả
những con số kia, không có ai để về nhà cùng ăn một bữa cơm dù chỉ là cơm nguội.
Anh xin bà một bát, ngồi ăn ngay tại bàn bếp nhỏ, không nói gì nhiều, chỉ để không khí ấm áp quen
thuộc của căn nhà xoa dịu bớt phần nào sự nặng nề còn đọng lại từ cuộc gọi ban chiều.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →