Giọng nói của Bảo Châu, dù bị tổn thương, vẫn vang vọng trong tâm trí tôi như một bản cáo trạng không thể chối cãi, một tập hồ sơ sống động về sự tàn phá và lòng tham. Cô đã thu thập bằng chứng tỉ mỉ, phơi bày những thủ đoạn của một tội phạm có tổ chức, những giao dịch đất đai mờ ám và cách thức Tập đoàn Đông Á thâu tóm các dự án trọng điểm, tất cả đều được phân tích dưới lăng kính của khoa học pháp y tài chính và đô thị. Sự kiên cường của cô, một ngọn lửa bùng cháy trong đôi mắt mệt mỏi, đã khắc sâu vào tôi một sự thật hiển nhiên: đây không chỉ là việc cứu một thành phố, mà là bảo vệ một nguyên tắc, một lẽ phải.
Tôi đứng giữa công trường ngổn ngang của tòa nhà Đông Á, nơi từng được dự kiến trở thành điểm nhấn kiến trúc, nhưng nay lại là tử huyệt của toàn bộ long mạch. Dưới chân tôi, hàng loạt thiết bị đo lường hiện đại, từ máy phân tích rung động địa chấn đến cảm biến trường điện từ, đã được đặt cẩn thận. Cha tôi đã từng nói, "Phong thủy không phải là huyền thuật, mà là khoa học của sự tương tác giữa con người và môi trường tự nhiên." Giờ đây, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết, đó là một hệ thống kiến thức phức tạp về năng lượng, về dòng chảy vật lý và phi vật lý, về sự cân bằng động trong một hệ sinh thái đô thị.
Thiết kế của tôi không phải là việc phá hủy hay đối đầu trực diện, mà là một sự chuyển hướng tinh tế, một phẫu thuật đô thị. Tôi hình dung dòng khí mạch như một dòng sông ngầm chảy xiết, và tòa nhà này là một con đập bất hợp lý, gây ra tắc nghẽn và xáo trộn. Giải pháp nằm ở việc kiến tạo một "kênh dẫn" mới, một hệ thống các cấu trúc phụ trợ được tính toán chính xác để điều hòa và tái phân bổ năng lượng. Điều này đòi hỏi một sự hiểu biết sâu sắc về vật liệu, về hình học không gian, và cả về những nguyên lý của âm thanh và rung động.
Tôi bắt đầu với việc gia cố nền móng ở một số điểm chiến lược, sử dụng các vật liệu có khả năng hấp thụ và tán xạ năng lượng đặc biệt, thay vì phản xạ gây xung đột. Tiếp đó, tôi thiết kế các "đường dẫn khí" vô hình thông qua việc điều chỉnh các khe hở kiến trúc, hệ thống thông gió tự nhiên, và thậm chí là việc sắp đặt lại cảnh quan xung quanh. Những thay đổi này, dù thoạt nhìn có vẻ nhỏ nhặt, nhưng lại có khả năng kiến tạo một dòng chảy hài hòa, giống như việc một kỹ sư thủy lợi điều tiết dòng chảy của một con sông bằng những con đê và kênh mương khéo léo.
Trong suốt quá trình làm việc, hình ảnh của cha tôi luôn hiện hữu. Không còn là người cha bí ẩn, xa cách, mà là một kiến trúc sư vĩ đại, một nhà khoa học thực thụ đã dành cả đời để nghiên cứu những quy luật tinh vi của tự nhiên. Tôi nhớ lại những buổi chiều ông chỉ cho tôi cách đọc địa hình, cách cảm nhận sự thay đổi của gió, cách lắng nghe tiếng vọng của đất. Ngày ấy, tôi chỉ coi đó là những bài học "mê tín" không có căn cứ, nhưng giờ đây, mỗi chi tiết đó lại là một mảnh ghép quan trọng trong bản đồ của khoa học pháp y về môi trường mà tôi đang tái dựng.
Sự tỉnh táo và quyết đoán của Bảo Châu, người vẫn đang phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng, đã tạo điều kiện để tôi tiếp cận toàn bộ hồ sơ, bản vẽ và ghi chép cá nhân của cha tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 86 →