Cuộc gọi của Bảo Châu, dù bị ngắt quãng bởi những hơi thở yếu ớt, lại mang một sức nặng kỳ lạ, như một luồng gió lành thổi qua tâm hồn tôi giữa cơn bão táp. Giọng cô, dù khẽ khàng, vẫn chứa đựng một ý chí thép, một minh chứng sống động cho sự kiên cường của con người khi đối mặt với bất công. Tôi nhận ra, đây không chỉ là một cuộc chiến về những mảnh đất vô tri hay những dự án bê tông cốt thép, mà còn là một cuộc chiến giành lại linh hồn của thành phố, giành lại sự cân bằng đã bị xô lệch một cách tàn nhẫn bởi một tội phạm có tổ chức mang danh tập đoàn.
Những bằng chứng mà Bảo Châu đã thu thập được không chỉ là những tài liệu pháp lý khô khan; chúng là những vết sẹo hằn sâu trên bản đồ quy hoạch, là dấu ấn của những hành vi tham nhũng bất động sản, những giao dịch mờ ám như những tế bào ung thư đang ăn mòn cơ thể đô thị. Cô đã lật mở từng lớp màn bí mật, phơi bày ra ánh sáng những mưu đồ thâu tóm đất đai, những kế hoạch phá hoại long mạch được ngụy trang dưới vỏ bọc phát triển kinh tế. Đây là một vụ án cần đến khoa học pháp y để giải mã không chỉ thi thể người cha quá cố của tôi, mà cả thi thể đang thoi thóp của thành phố này.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt thấy mình đứng giữa giao lộ của hai dòng chảy: một bên là di sản kiến trúc của cha tôi, thấm đẫm triết lý phong thủy mà trước đây tôi từng xem là huyễn hoặc; bên kia là lý thuyết kiến trúc hiện đại, nơi tôi đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi. Trớ trêu thay, chính cây bút chì và thước kẻ, những công cụ của người kiến trúc sư mà tôi dùng để thoát ly khỏi cái bóng của cha, lại trở thành vũ khí duy nhất có thể bảo vệ những gì ông đã dành cả đời để gìn giữ. Tôi đã từng nghĩ cha là người của quá khứ, tôi là người của tương lai, nhưng giờ đây tôi nhận ra cả hai chúng tôi đều đang cùng kiến tạo một hiện tại.
Tôi hình dung thành phố như một cơ thể sống phức tạp, với những long mạch tựa như hệ thống kinh lạc, dẫn truyền sinh khí. Khi Đông Á cố tình đóng chặn hoặc chuyển hướng những dòng chảy vô hình này thông qua việc xây dựng những khối kiến trúc khổng lồ tại các huyệt vị quan trọng, họ không chỉ phá hủy cân bằng tự nhiên mà còn gây ra những "bệnh lý" trầm trọng cho môi trường đô thị. Sự mất mát của cha tôi không chỉ là một cái chết cá nhân, mà còn là một hồi chuông cảnh tỉnh về một âm mưu chính trị mang tính hệ thống, nhắm vào sự sống còn của cả một cộng đồng.
Kế hoạch "phẫu thuật" kiến trúc của tôi bắt đầu từ việc phân tích kỹ lưỡng các bản vẽ, các mô hình 3D của những công trình mà Đông Á đã và đang triển khai. Tôi áp dụng các nguyên lý khoa học, từ thủy lực học, địa chất học cho đến khí động học, để giải mã cách thức mà những cấu trúc tưởng chừng vô tri ấy lại có thể tác động đến dòng chảy năng lượng của đất đ trời. Nó giống như việc một bác sĩ phẫu thuật đọc phim X-quang, tìm kiếm những khối u ác tính được ngụy trang khéo léo dưới lớp da bề mặt.
Mỗi đường nét, mỗi khối hình trong thiết kế của Đông Á đều được tôi soi chiếu dưới lăng kính của phong thủy khoa học, tìm kiếm những "điểm nghẽn" hay "vết cắt" mà chúng tạo ra trong long mạch. Chẳng hạn, một tòa tháp cao chót vót có thể không chỉ là một biểu tượng quyền lực mà còn là một "kim châm" sắc nhọn, đâm thẳng vào huyệt đạo của thành phố, gây ra sự hỗn loạn về năng lượng. Nhiệm vụ của tôi là biến những mũi châm ấy thành những dòng chảy mới, những điểm dẫn truyền năng lượng thay vì hấp thụ hay cắt đứt.
Để đối trọng với những tác động tiêu cực đó, tôi đã bắt đầu phác thảo những giải pháp kiến trúc đối phó với sự mất cân bằng năng lượng và sự hỗn loạn tiềm ẩn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 85 →