Tôi đứng giữa những phác thảo, những bản vẽ chi tiết được trải rộng trên mặt bàn kính, cảm nhận sự giao thoa kỳ lạ giữa lý thuyết kiến trúc hiện đại và những nguyên lý phong thủy cổ xưa mà cha tôi đã dày công nghiên cứu. Không còn là sự đối lập gay gắt như tôi từng ngộ nhận, mà là một sự bổ trợ tinh tế, một hệ thống tri thức phức tạp được mã hóa qua hàng thiên niên kỷ, chờ đợi được giải mã bằng tư duy logic và các phương pháp khoa học pháp y nghiêm ngặt. Mỗi đường nét, mỗi góc nghiêng, mỗi vật liệu đều là một biến số trong phương trình cân bằng năng lượng của tự nhiên, một bài toán mà cha tôi đã dành cả đời để tìm lời giải.
Trong lúc tôi đang miệt mài với công trình tái kiến tạo dòng chảy, thông tin từ Bảo Châu liên tục được cập nhật. Dù vẫn đang trong quá trình hồi phục sau những chấn thương nghiêm trọng, cô ấy vẫn là một mắt xích không thể thiếu, một tấm khiên vững chắc trong cuộc đối đầu trực diện với Vương Đông và mạng lưới tội phạm có tổ chức của hắn. Khả năng phân tích tình huống và phản ứng linh hoạt của Bảo Châu đã tạo ra một vùng đệm an toàn, cho phép tôi có đủ thời gian và không gian để thực hiện "cuộc phẫu thuật" kiến trúc quy mô lớn này. Cô ấy đã không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể chất mà còn bằng trí tuệ sắc bén, thu thập những bằng chứng không thể chối cãi về âm mưu chính trị và tham nhũng bất động sản, siết chặt vòng vây pháp lý quanh Vương Đông.
Vương Đông, với tất cả sự ngạo mạn và toan tính của mình, cuối cùng đã bị chặn đứng. Những thông tin mà Bảo Châu thu thập được, từ các giao dịch tài chính mờ ám đến những bản hợp đồng giả mạo, đã lột trần bộ mặt thật của Tập đoàn Đông Á BĐS và đẩy hắn vào vòng lao lý. Sự kiện này không chỉ là một chiến thắng pháp lý mà còn là minh chứng cho thấy sự thật, dù bị chôn vùi dưới lớp lang của quyền lực và tiền bạc, cuối cùng vẫn sẽ được phơi bày bởi những con người kiên cường và minh triết.
Cũng trong khoảnh khắc mọi thứ dần lắng xuống, tôi có cơ hội gặp lại Cụ Kiệt. Dáng người cụ giờ đây gầy hơn, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự tinh anh và điềm tĩnh. Tôi đã từng oán trách cụ vì đã không can thiệp sớm hơn, vì đã để mọi chuyện đi quá xa, nhưng khi nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả một đời người, tôi dần hiểu ra. Cụ không muốn dẫn dắt tôi một cách trực tiếp, mà muốn tôi tự mình khám phá, tự mình thấu hiểu những quy luật sâu xa của vũ trụ và của chính bản thân mình. Đó là một bài học đắt giá về sự trưởng thành, về việc phải tự mình đối mặt với thử thách để thực sự thấm nhuần giá trị của di sản.
Tôi nhận ra rằng, phong thủy, trong góc độ khoa học mà cha tôi và Cụ Kiệt đã tiếp cận, không phải là thứ có thể truyền thụ qua lời nói suông. Nó đòi hỏi sự cảm nhận, sự kết nối sâu sắc với tự nhiên và một tư duy hệ thống để giải mã những tín hiệu vô hình. Giống như một nhà khoa học cần tự tay tiến hành thí nghiệm để kiểm chứng giả thuyết, tôi cũng cần tự mình trải nghiệm, tự mình phân tích để thực sự lĩnh hội được tri thức này. Sự im lặng của cụ Kiệt không phải là thờ ơ, mà là một cách trao cho tôi không gian để tự do kiến tạo, để từ những mảnh ghép rời rạc tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh của sự hiểu biết.
Và rồi, điều cuối cùng, điều thiêng liêng nhất, đã dẫn tôi trở về căn nhà thân thuộc của cha. Tôi đã từng nghĩ rằng căn phòng bí mật và những di vật, những ghi chép cổ xưa cha để lại. Tôi đã từng nhìn nhận chúng như những tàn dư của một thế giới quan lỗi thời, một gánh nặng của quá khứ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 87 →