🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cánh cửa phòng VIP khép lại nhẹ nhàng, nuốt chửng âm thanh cuối cùng của hành lang bệnh viện, để lại tôi trong một không gian cách ly hoàn toàn, nơi sự tĩnh lặng nặng nề như một khối vật chất. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo chiếu rọi lên chiếc bàn hình bầu dục bằng kính và những chiếc ghế da đen bóng, tạo cảm giác như một phòng phẫu thuật vô trùng hay một phòng đàm phán cấp cao của một tổ chức tội phạm có tổ chức. Cảnh tượng này, xét về mặt hình thái học, đã tự nó là một tuyên ngôn về quyền lực và sự kiểm soát tuyệt đối.

Vương Đông ngồi ở đầu bàn, đối diện với tôi. Hắn không đeo kính râm như thường lệ, để lộ đôi mắt sắc như dao găm, nhưng lại thiếu đi bất kỳ một tia cảm xúc nào, như thể được đẽo gọt từ băng giá vĩnh cửu. Dáng vẻ thư thái đến kinh ngạc của hắn, cùng với nụ cười nhạt đầy ẩn ý, vẽ nên bức chân dung của một kẻ đã đạt đến đỉnh cao của sự tự tin, không cần dùng đến bất kỳ sự phô trương nào. Hắn không phải là kẻ chỉ huy những vệ sĩ thô thiển đứng cạnh tôi lúc nãy, mà là bộ não lạnh lùng đằng sau mọi âm mưu chính trị và toan tính.

“Chào mừng, kiến trúc sư Trần Thiên Long,” Vương Đông mở lời, giọng điệu trầm thấp, đều đều như nhịp điệu của một cỗ máy được lập trình hoàn hảo. “Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Anh có vẻ đã hiểu ra kha khá điều từ những di sản của cha anh.” Hắn nhấp một ngụm trà xanh, động tác điềm tĩnh đến mức tôi muốn đập vỡ chiếc tách. Sự tự tin đó không phải là kiêu ngạo, mà là sự chắc chắn đến mức gần như tuyệt đối vào hệ thống hắn đã kiến tạo.

Tôi giữ im lặng, quan sát từng cử chỉ của hắn, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở, một điểm yếu trong lớp vỏ bọc hoàn hảo kia. Dòng chảy năng lượng trong căn phòng này, theo những gì tôi đã học được từ cụ Kiệt, là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một không gian bị thao túng để phục vụ ý đồ của kẻ thống trị, giống như một sơ đồ kiến trúc được tối ưu hóa đến mức triệt tiêu mọi yếu tố ngẫu nhiên.

“Anh có lẽ đang tự hỏi tại sao tôi lại mời anh đến đây, thay vì chỉ đơn giản là loại bỏ anh,” Vương Đông tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của tôi. “Đơn giản thôi, Trần Thiên Long. Anh là một tài năng. Một kiến trúc sư trẻ tuổi với tiềm năng lớn, chỉ bị kìm hãm bởi những quan niệm cũ kỹ.” Hắn đặt tách trà xuống, tiếng động nhỏ bé vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Và hơn thế nữa, anh đang nắm giữ một chìa khóa quan trọng. Chìa khóa để hoàn thiện dự án của chúng ta.”

Hắn nghiêng người về phía trước một chút, ánh mắt khóa chặt vào tôi. “Long Mạch, phong thủy, những thứ mà cha anh và những người cùng quan điểm gọi là linh thiêng, kỳ thực chỉ là những hệ thống năng lượng tự nhiên. Chúng có thể được đo lường, phân tích và, quan trọng nhất, được tối ưu hóa bằng khoa học pháp y và kỹ thuật hiện đại. Cha anh chỉ là một phần nhỏ trong sơ đồ lớn mà tôi đã thiết lập.” Giọng điệu hắn không hề hằn học, chỉ đơn thuần là một tuyên bố thực tế.

Hết Chương 75

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 76
← TrướcTiếp →