Lời của Vương Đông vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi âm tiết đều được cân nhắc kỹ lưỡng như một công trình kiến trúc hoàn hảo, không có một vết nứt nào để tôi có thể bám víu. Hắn không hề hằn học, chỉ đơn thuần là một nhà khoa học trình bày một định lý đã được kiểm chứng, một hệ thống năng lượng tự nhiên mà cha tôi và những người khác vẫn gọi là linh thiêng, nay được hắn "tối ưu hóa" bằng "khoa học pháp y" và kỹ thuật hiện đại. Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự trần trụi của logic ấy.
“Hệ thống năng lượng tự nhiên,” hắn lặp lại, nhấp một ngụm trà, “chúng chỉ là những dòng chảy, những trường lực có thể được đo lường, phân tích và điều khiển. Cha anh, với những kiến thức cổ xưa của mình, đã nhìn thấy tiềm năng của chúng, nhưng lại bị giới hạn bởi những định kiến về đạo đức và tín ngưỡng. Ông ấy đã bỏ qua một sự thật hiển nhiên: khi con người được giải phóng khỏi gánh nặng của sự lựa chọn, họ sẽ hạnh phúc hơn, an bình hơn.”
Tôi cố gắng tìm một kẽ hở trong lập luận của hắn, một điểm yếu để công kích, nhưng những lời nói đó cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi như những mũi khoan chính xác. Hạnh phúc hơn, an bình hơn? Một sự bình yên được kiến tạo trên nền tảng của sự tước đoạt ý chí, một thiết kế xã hội mà ở đó con người trở thành những bộ phận được "tối ưu hóa" trong một cỗ máy khổng lồ. Đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh bất động sản đơn thuần; đây là một "tội phạm có tổ chức" mang tầm vóc của một "âm mưu chính trị" ngầm, một sự định hình lại cấu trúc xã hội bằng cách thao túng những dòng chảy năng lượng vô hình.
Vương Đông nhìn thẳng vào mắt tôi, như thể đọc được những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. “Anh thấy đấy, Trần Thiên Long, cha anh đã để lại cho anh một di sản quý giá, một kho tàng kiến thức về cách những dòng chảy này vận hành. Nhưng ông ấy đã không thể nhìn xa hơn giới hạn của mình. Anh, với tư duy kiến trúc hiện đại, có thể hoàn thiện nó. Anh có thể giúp tôi xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, nơi sự hỗn loạn được thay thế bằng trật tự, nơi mỗi cá nhân đều tìm thấy vị trí tối ưu của mình mà không cần phải vật lộn với những quyết định nặng nề.”
Những lời lẽ đó, dịu dàng và đầy thuyết phục, lại càng khiến tôi thêm rùng mình. Tôi hình dung ra một thành phố nơi mỗi cư dân đều di chuyển theo một quỹ đạo đã được định sẵn, nơi mọi cảm xúc, mọi ý chí đều được "cân bằng" một cách hoàn hảo đến mức vô hồn. Cha tôi đã chiến đấu để bảo vệ sự cân bằng tự nhiên, sự tự do của dòng chảy, chứ không phải để biến nó thành một công cụ kiểm soát. Ông đã thấy phong thủy như một khoa học của sự hài hòa, một nghệ thuật sống thuận theo tự nhiên, không phải một kỹ thuật để thao túng.
Sự "tối ưu hóa" mà Vương Đông nói đến, dưới góc độ của một kiến trúc sư, lại giống như việc biến một dòng sông tự nhiên, với những khúc quanh co, ghềnh thác và sự đa dạng sinh học phong phú, thành một kênh đào thẳng tắp, đồng nhất và vô trùng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 77 →