🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam cháy lên vầng mây tĩnh lặng, nhưng tôi biết đó chỉ là một ảo ảnh. Bên ngoài cửa sổ bệnh viện, thành phố không còn tiếng thở dốc hối hả quen thuộc, mà chìm trong một sự uể oải, một nhịp điệu chậm chạp đến đáng sợ. Bảo Châu vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đặn nhưng sắc mặt còn nhợt nhạt, vết thương băng bó trên vai như một minh chứng cho cuộc chiến không cân sức của chúng tôi. Mỗi khi nhìn thấy cô ấy, một cảm giác đan xen giữa xót xa và ngưỡng mộ lại trào dâng, khiến tôi tự hỏi liệu sự kiên cường đó có phải là một dạng phong thủy nội tại, một Long Mạch của riêng con người.

Tôi khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tan biến khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Cái "tender mood" mà cha tôi thường nhắc đến khi nói về sự cân bằng trong kiến trúc, về việc tạo ra không gian để tâm hồn được xoa dịu, giờ đây lại hiện hữu một cách đau đớn trong căn phòng bệnh viện này. Đó là sự dịu dàng của ý chí bảo vệ, của một lời hứa thầm lặng rằng tôi sẽ không để bất cứ điều gì tổn hại đến những gì còn sót lại của niềm tin và hy vọng. Tôi nhận ra, trong những thời khắc như thế này, mọi lý thuyết hàn lâm hay phân tích logic dường như đều nhường chỗ cho cảm xúc chân thật nhất của một con người.

Bên ngoài, màn đêm dần buông, kéo theo một sự im lặng kỳ lạ. Tiếng còi xe cứu thương thưa thớt hơn, những cuộc trò chuyện trên đường phố dường như cũng trầm lắng hơn. Đây không phải là sự yên tĩnh của một buổi tối thư thái, mà là sự nặng nề của một hệ thống đang dần đi vào trạng thái trì trệ. Tử Địa đã kích hoạt, như một virus vô hình lan tỏa, nó không gây ra sự hỗn loạn rõ rệt, mà âm thầm bào mòn ý chí, biến những cá nhân sôi nổi thành những thực thể thụ động, chấp nhận mọi điều diễn ra mà không một chút phản kháng. Tôi tự hỏi, liệu đây có phải là một hình thức "tối ưu hóa" xã hội mà Vương Đông hằng ao ước, một xã hội mà mọi sự kháng cự đều bị vô hiệu hóa?

Đột nhiên, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tôi quay lại, trái tim thắt lại bởi linh tính chẳng lành. Đứng ở ngưỡng cửa không phải y tá hay bác sĩ, mà là một người đàn ông trong bộ vest đen lịch lãm, dáng vẻ lạnh lùng và ánh mắt sắc bén, theo sau là hai vệ sĩ cao lớn. Vương Đông không xuất hiện, nhưng tôi biết đây là thông điệp của hắn. "Kiến trúc sư Trần Thiên Long, có người muốn gặp anh," gã nói, giọng đều đều như robot. Đó là một lời mời, nhưng cũng là một mệnh lệnh. Đây là một phần của âm mưu chính trị được ngụy trang dưới vỏ bọc kinh tế, một sự thao túng hệ thống mà chỉ những kẻ có quyền lực tuyệt đối mới có thể thực hiện.

Cuộc gặp diễn ra trong một căn phòng VIP khác của bệnh viện, nơi mọi thứ đều được cách âm hoàn hảo, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Vương Đông, dù vắng mặt, vẫn hiện diện như một thực thể quyền lực vô hình, chi phối mọi diễn biến trong căn phòng cách ly này, nơi sự tĩnh lặng được kiến tạo một cách có chủ đích để tối đa hóa hiệu ứng tâm lý.

Hết Chương 74

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 75
← TrướcTiếp →