🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nỗi ân hận, thứ đã từng cuộn xoáy trong tôi như một cơn thủy triều dâng, giờ đây lắng xuống, nhường chỗ cho một sự rõ ràng đến lạ lùng. Tôi không còn nhìn cha mình qua lăng kính của sự đối lập, mà là qua một thấu kính hội tụ, nơi mọi mảnh ghép của cuộc đời ông, từ những bản vẽ kiến trúc cổ xưa đến những ghi chép về dòng khí năng lượng của đất, đều hợp nhất thành một bức tranh vĩ đại. Đó không phải là mê tín, mà là một hệ thống tri thức phức tạp, được xây dựng trên những nguyên lý mà khoa học hiện đại đang dần hé mở.

Tôi đã từng coi thường những lời cha răn dạy về phong thủy, coi đó là những tàn dư của một quá khứ lạc hậu, không tương thích với những công trình thép và kính mà tôi hằng ngưỡng mộ. Giờ đây, tôi nhận ra sự thiếu sót trong tư duy của mình, một sự phiến diện chỉ nhìn vào bề mặt mà bỏ qua những cấu trúc sâu xa hơn, những dòng chảy vô hình nhưng có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến mọi hệ thống. Cha tôi, một cách nào đó, đã nhìn thấy được những kết nối mà tôi, với cái nhìn kỹ sư non nớt, chưa từng hình dung nổi.

Tình yêu của cha dành cho thành phố này không phải là một tình cảm ủy mị, mà là một sự tận hiến có cơ sở khoa học, được mã hóa trong từng đường nét của các bản đồ, trong từng nét bút phân tích địa hình, thủy văn. Ông không đơn thuần là một người tin vào “khí” hay “mạch”, mà là một nhà khoa học thực nghiệm, một kỹ sư của sự cân bằng sinh thái, người đã dành cả đời để nghiên cứu cách thức mà môi trường tự nhiên tương tác với cấu trúc xã hội loài người. Cái chết của ông, do đó, không chỉ là một mất mát cá nhân, mà còn là một dấu hiệu cảnh báo cho một "tội phạm có tổ chức" đang cố ý phá vỡ sự hài hòa ấy.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của thành phố dưới chân mình, nơi những khối bê tông và nhựa đường đã che lấp đi những mạch nguồn cổ xưa. Những tòa nhà chọc trời của Tập Đoàn Đông Á, những khối kiến trúc khô khan và thiếu sinh khí, giờ đây hiện lên trong tâm trí tôi như những lưỡi dao sắc nhọn, được cắm sâu vào những huyệt đạo quan trọng nhất của đô thị. Chúng không chỉ là biểu tượng của quyền lực kinh tế, mà còn là những công cụ của một "âm mưu chính trị" ngầm, được thiết kế để hút cạn năng lượng sống, biến nơi đây thành một "tử địa" đúng nghĩa.

Ý nghĩ đó không gây cho tôi sự sợ hãi tột độ, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạnh lùng. Công việc của tôi, kiến trúc sư Trần Thiên Long, không còn là việc xây dựng những cấu trúc mới, mà là tái cấu trúc, là chữa lành những vết thương mà sự tham lam đã gây ra cho thành phố này. Cha tôi đã để lại cho tôi không chỉ một kho tàng kiến thức, mà là một trách nhiệm, một lời thách thức mà tôi không thể chối từ. Tôi phải sử dụng chính ngôn ngữ mà ông đã không thể truyền đạt cho tôi khi còn sống: ngôn ngữ của kiến trúc, được soi rọi bởi tri thức phong thủy đã được khoa học hóa.

Tôi mở mắt, nhìn lên trần nhà, nơi ánh đèn vàng vọt soi rõ những vết nứt nhỏ li ti, như những mao mạch của một cơ thể già cỗi. Thành phố này, giống như một sinh vật sống, đang bị tổn thương, và tôi, người con của nó, người thừa hưởng di sản của một bậc thầy, phải tìm cách cứu chữa. Tôi hình dung lại những bản vẽ của cha, những đường nét uốn lượn mô phỏng dòng chảy của khí và nước, những điểm giao thoa năng lượng mà ông gọi là "huyệt". Giờ đây, tôi hiểu rằng những huyệt đó không phải là điểm tập trung của "thần lực" hay "linh khí", mà là những nút giao thông năng lượng, những trung tâm điều hòa vi khí hậu, thủy văn và địa chất, có ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và tinh thần của cộng đồng.

Mỗi công trình của Đông Á không chỉ đơn thuần là một tòa nhà; chúng là những "điểm neo" tiêu cực, được tính toán kỹ lưỡng để phá vỡ cấu trúc năng lượng tự nhiên, gây ra sự mất cân bằng trầm trọng. Giống như một chuyên gia "khoa học pháp y" phân tích hiện trường vụ án, tôi bắt đầu mổ xẻ từng bản quy hoạch, từng thiết kế của chúng, tìm kiếm những dấu hiệu của sự hủy diệt có chủ đích. Tôi nhận ra rằng, để phá hủy một "tử địa" được kiến tạo bằng kiến trúc, tôi phải xây dựng một mô hình đối trọng dựa trên các nguyên lý khoa học về năng lượng và địa sinh học, một chiến lược phức tạp không chỉ trên bản vẽ mà còn trong thực tế. Đây là một cuộc đối đầu toàn diện, đòi hỏi sự hy sinh không chỉ về mặt trí tuệ mà còn cả thể chất, một cuộc chiến mà tôi không thể lường trước được hậu quả.

Hết Chương 73

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 74
← TrướcTiếp →