🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên bản vẽ kiến trúc của tôi, những nét phác thảo dở dang về một dự án tôi từng ấp ủ, một dự án tôi tưởng chừng sẽ giúp tôi thoát ly khỏi cái bóng của cha. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc của sự giác ngộ, tôi nhận ra rằng chính cái bóng ấy, cái di sản kiến thức mà tôi luôn né tránh, lại là chiếc chìa khóa định mệnh. Tôi đã sai lầm khi nhìn nhận phong thủy như một tập hợp những điều mê tín dị đoan, một tàn dư của quá khứ lạc hậu, không có chỗ đứng trong thế giới hiện đại của bê tông và thép.

Suy nghĩ của tôi dần đi sâu vào bản chất của vấn đề, gỡ bỏ từng lớp vỏ bọc định kiến để chạm đến cốt lõi khoa học. Phong thủy, theo những gì tôi đã nghiền ngẫm từ tài liệu của cha và những kinh nghiệm thực tế, không khác gì một hệ thống phức tạp của các nguyên tắc vật lý, sinh học và địa chất học, được đúc kết qua hàng ngàn năm quan sát thực nghiệm. Nó nghiên cứu cách thức năng lượng, hay "khí," vận động trong môi trường tự nhiên và nhân tạo, ảnh hưởng đến sự sống và sự phát triển của vạn vật.

Cha tôi, một kiến trúc sư phong thủy, không phải là một pháp sư hay thầy bói, mà là một nhà khoa học thực nghiệm tiên phong, một chuyên gia về "khoa học pháp y" của địa hình và dòng chảy năng lượng. Ông đã dành cả đời để nghiên cứu mối quan hệ tương hỗ giữa con người và môi trường, giữa cấu trúc vật chất và các trường năng lượng vô hình. Từ việc phân tích hướng gió, dòng nước ngầm, cấu tạo địa chất đến ảnh hưởng của hình thái kiến trúc lên tâm lý con người, tất cả đều được ông ghi chép một cách tỉ mỉ, với độ chính xác đáng kinh ngạc.

Những đường nét trên bản vẽ của cha, tưởng chừng như những biểu tượng trừu tượng, nay hiện lên rõ ràng như những sơ đồ mạch điện, những biểu đồ thủy lực, hay những phân tích cấu trúc phức tạp. Tôi nhận ra rằng cha đã diễn giải bản chất của vũ trụ thông qua một ngôn ngữ khác, một hệ thống ký hiệu riêng, nhưng nguyên lý cơ bản thì vẫn tuân theo quy luật tự nhiên. Đó là một hệ thống kiến thức toàn diện, vượt xa những gì tôi từng được học trong trường kiến trúc hiện đại, vốn thường chỉ tập trung vào khía cạnh hình thức và chức năng thuần túy.

Cái cảm giác "tender," sự dịu dàng của sự thấu hiểu, bắt đầu len lỏi vào tâm trí tôi. Tôi nhớ lại những lần cha cố gắng giảng giải cho tôi về "long mạch" của thành phố, về "huyệt đạo" của các công trình, nhưng tôi đã khước từ với sự ngạo mạn của tuổi trẻ. Giờ đây, mỗi từ ngữ, mỗi hình ảnh ông vẽ ra đều mang một ý nghĩa sâu sắc, một lời cảnh báo, một sự chỉ dẫn. Nỗi ân hận vì đã không lắng nghe ông, vì đã không trân trọng di sản của ông, dâng lên trong tôi như một dòng chảy xiết, nhưng cũng nhanh chóng được thay thế bằng một quyết tâm mạnh mẽ.

Tôi nhận ra rằng tình yêu của cha dành cho thành phố này, cho những con người sống trong đó, không hề kém cạnh tình yêu của một người kỹ sư dành cho công trình của mình. Ông không chỉ là một kiến trúc sư phong thủy, mà còn là một người bảo vệ, một người canh giữ sự hài hòa và cân bằng. Cái chết của ông không phải là một sự tình cờ, mà là kết quả của một "tội phạm có tổ chức" được tính toán kỹ lưỡng, một âm mưu được dệt nên từ những sợi chỉ vô hình của quyền lực và tham vọng. Sự thật trần trụi này, một khi đã được nhận diện, không chỉ rũ bỏ gánh nặng của sự hối tiếc mà còn mở ra một chân trời nhận thức mới về những cấu trúc ngầm đang thao túng thành phố. Tôi không còn nhìn cha mình như một biểu tượng của sự đối lập, mà là một nạn nhân, một nhân chứng cho những gì đang bị hủy hoại.

Hết Chương 72

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 73
← TrướcTiếp →