🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Dòng Chảy Thấu Cảm: Kiến Trúc Của Sự Đối Đầu

Trong khoảnh khắc đối diện với nụ cười tự mãn của Vương Đông, tôi nhận ra một sự thật nghiệt ngã: điều mà ông ta gọi là “tiến hóa” thực chất chỉ là một sự bóp méo tàn nhẫn của nguyên lý tự nhiên, một hành vi bạo lực trá hình dưới lớp vỏ khoa học. Cha tôi, với những ghi chú cũ kỹ và những dòng chảy mực in đậm trên giấy, đã không hề lỗi thời; ông chỉ là một kiến trúc sư kiên định với nguyên tắc hài hòa, một triết lý mà giờ đây tôi, Trần Thiên Long, mới đủ khả năng thấu hiểu. Ông không muốn điều khiển số phận, mà là tôn trọng nó, một sự tôn trọng mà Vương Đông xem là rào cản.

Vương Đông có vẻ nghĩ rằng sự nghiệp kiến trúc mà tôi theo đuổi là một con đường thoát ly khỏi cha, một biểu hiện của sự "hiện đại hóa" tư duy. Nhưng trớ trêu thay, chính những nguyên lý thiết kế, những phép tính kết cấu, những hiểu biết về vật liệu và không gian mà tôi học được lại là chiếc chìa khóa duy nhất để giải mã, và có lẽ là vô hiệu hóa, cái gọi là "Tử Địa" mà tập đoàn Đông Á đang kiến tạo. Tôi đã từng hoài nghi, nhưng giờ đây, bằng chứng khoa học pháp y từ những bản đồ khí lực, từ những phân tích địa chất và thủy văn của cha, đã trở nên rõ ràng như một định luật vật lý.

"Sự tôn trọng không phải là rào cản, thưa ông Vương Đông," tôi đáp lại, giọng nói của tôi, dù tôi cố gắng giữ bình tĩnh, vẫn mang theo một chút rung động của cảm xúc. "Nó là nền tảng của mọi hệ sinh thái bền vững, cả tự nhiên lẫn đô thị. Cha tôi không đi theo con đường truyền thống vì sự trì trệ, mà vì ông hiểu rằng có những nguyên lý căn bản không thể bị phá vỡ mà không gây ra những hậu quả thảm khốc." Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn sâu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh ấy.

Vương Đông bật cười khẽ, một tiếng cười mang sắc thái của sự khoan dung mà tôi thấy khó chấp nhận. "Hậu quả, cậu Long? Chúng tôi không nói về hậu quả, chúng tôi nói về sự chuyển đổi. Thành phố này là một cơ thể sống, và đôi khi, để nó phát triển mạnh mẽ hơn, cần phải phẫu thuật loại bỏ những bộ phận cũ kỹ, kém hiệu quả. Long mạch, theo cách hiểu của cha cậu, là những tĩnh mạch cũ kỹ cần được thay thế bằng những đại lộ mới, những dòng chảy năng lượng được quy hoạch lại một cách tối ưu."

Tôi lắc đầu, cảm thấy một sự đau xót mơ hồ khi nghe ông ta ví von như vậy, như thể ông đang xúc phạm cả một di sản. "Đó không phải là phẫu thuật, đó là một cuộc tàn sát có tổ chức, thưa ông. Hệ thống Long mạch của thành phố, như cha tôi đã chứng minh bằng những nghiên cứu chuyên sâu, không phải là những tĩnh mạch cũ kỹ. Chúng là hệ thống thần kinh trung ương, những đường dẫn năng lượng sinh học tự nhiên, định hình bởi hàng thiên niên kỷ của địa chất và khí hậu. Phá vỡ nó không phải là 'quy hoạch lại' mà là cắt đứt sự sống, tạo ra một 'Tử Địa' đúng nghĩa, một vùng đất chết về năng lượng, về tinh thần."

Tôi cảm thấy một làn sóng lo lắng dâng lên, không phải vì lời lẽ của tôi không đủ sức thuyết phục, mà vì sự trống rỗng trong ánh mắt đối phương. Vương Đông không hề phản ứng, không một dấu hiệu cảm xúc, chỉ có sự quan sát lạnh lùng, gần như vô trùng. Đó không phải là một cuộc tranh luận, mà là một quá trình thu thập dữ liệu về tôi.

Hết Chương 67

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 68
← TrướcTiếp →