🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giọng Vương Đông vang lên, không một chút gợn sóng hay cường điệu, như thể hắn đang đọc một tuyên bố khoa học được đúc kết từ hàng thập kỷ nghiên cứu. Hắn giang tay, một cử chỉ mang tính biểu tượng nhưng lại thiếu đi sự chân thật, như thể hắn đang trình bày một mô hình kiến trúc trước một hội đồng cấp cao, một cử chỉ tôi từng thấy vô số lần trong các buổi bảo vệ đồ án, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, một sự ám ảnh đến tận cùng xương tủy. Hắn không nói về sự hủy diệt, mà về một "sự tái cấu trúc," một "sự tối ưu hóa," một "bản thiết kế vĩ đại hơn cho sự tồn tại của thành phố này."

Tôi đứng đó, cảm nhận từng âm tiết xuyên qua không khí, từng luận điểm được xây dựng một cách chặt chẽ đến đáng sợ. Có một sự lạnh lẽo khó tả trong logic của Vương Đông, một sự vô cảm được che đậy bởi lớp vỏ bọc của sự tiến bộ và hiệu quả. Hắn không phải là kẻ điên cuồng phá hoại theo nghĩa truyền thống; hắn là một kiến trúc sư của sự kiểm soát, một nhà khoa học của sự định đoạt, kẻ đã biến ý chí con người thành một biến số cần được tối ưu hóa. Tôi nhận ra đây là một dạng thức tinh vi của tội phạm có tổ chức, không phải nhắm vào tài sản hay sinh mạng, mà vào bản chất tự do của con người.

"Người dân sẽ hạnh phúc hơn khi không phải quyết định, cậu Long," Vương Đông tiếp tục, bước gần hơn, ánh mắt hắn như xuyên thấu những lớp phòng vệ cuối cùng trong tâm trí tôi. Hắn không tìm kiếm sự đồng thuận, mà là sự thừa nhận. "Họ sẽ được giải thoát khỏi gánh nặng của lựa chọn, khỏi những sai lầm, khỏi sự bấp bênh của cuộc đời. Chúng ta sẽ cung cấp cho họ một quỹ đạo an toàn, một cuộc sống được thiết kế để mang lại sự hài lòng tối đa. Đó là một thành tựu của khoa học xã hội, một ứng dụng triệt để của những nguyên lý mà cha cậu đã từng theo đuổi, nhưng theo một cách thức... hiệu quả hơn."

Lời lẽ của hắn, dù ghê rợn, lại ẩn chứa một sức cám dỗ kỳ lạ. Tôi đã từng chứng kiến quá nhiều sự hỗn loạn, quá nhiều sự phân vân trong cuộc sống, nơi con người thường lạc lối giữa vô vàn lựa chọn. Ý tưởng về một xã hội được sắp xếp, nơi mọi thứ vận hành trơn tru như một cỗ máy hoàn hảo, không có tiếng than vãn hay sự bất mãn, thoạt nghe có vẻ như một thiên đường. Tuy nhiên, tôi hiểu rằng cái giá phải trả cho "thiên đường" đó là sự đánh đổi một phần bản chất làm người, một sự từ bỏ quyền được sống, được trải nghiệm, được sai lầm và trưởng thành.

"Cha tôi tin vào sự cân bằng, vào dòng chảy tự nhiên của vạn vật, thưa ông," tôi đáp, giọng tôi cố giữ sự bình tĩnh, mặc dù trong lòng đang dậy sóng. Tôi nghĩ đến những bản vẽ cũ kỹ, những ghi chú chi chít chữ của cha về Long Mạch, về những đường khí lực của đất trời, không phải để kiểm soát, mà để thấu hiểu và hòa hợp. "Ông ấy không tìm cách điều khiển số phận, mà là tôn trọng nó."

Vương Đông mỉm cười, một nụ cười không hề có sự ấm áp, chỉ có sự tự tin tuyệt đối vào chân lý của mình. "Sự tôn trọng đôi khi là rào cản của sự tiến hóa, cậu Long. Cha cậu là một người vĩ đại, nhưng ông ấy đã đi theo một con đường quá truyền thống. Với tài năng của cậu, cậu có thể nhìn thấy bức tranh lớn hơn, một bản thiết kế nơi kiến trúc và phong thủy hòa quyện để tạo ra một kỷ nguyên mới, nơi con người không chỉ là người thụ hưởng sự hài hòa tự nhiên mà còn là kiến trúc sư tối thượng của số phận, định hình dòng chảy năng lượng theo một quy luật tối ưu hóa mà ông gọi là 'tiến hóa'.

Hết Chương 66

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 67
← TrướcTiếp →