Sự tĩnh lặng bao trùm lấy không gian đổ nát, biến lời nói của Vương Đông thành một âm vang kỳ lạ, như một điệu nhạc lạc lõng trong hoang tàn. Tôi đứng đó, cảm nhận từng thớ gió lạnh lùa qua những kẽ đá, mang theo mùi của bụi và sự tàn phá, đối lập hoàn toàn với vẻ điềm nhiên đến lạnh người của kẻ đối diện. Hắn không ngạo mạn, mà là một sự tự tin được xây dựng trên một nền tảng tư duy khác biệt, một phiên bản méo mó của tầm nhìn mà cha tôi đã từng ấp ủ.
"Tái cấu trúc," tôi lặp lại, giọng nói khẽ như một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực. Ánh mắt tôi lướt qua những khối bê tông vỡ vụn, những thanh thép xoắn vặn như những bộ xương trơ trọi của một sinh vật khổng lồ vừa bị sát hại, và nhận ra rằng đây không chỉ là một hành vi phá hoại thông thường. Đây là một hành động có chủ đích, một chiến dịch được tính toán tỉ mỉ, mang dấu ấn của một tội phạm có tổ chức ở quy mô chưa từng có.
Vương Đông chỉ khẽ gật đầu, như thể tôi vừa xác nhận một sự thật hiển nhiên. "Đúng vậy, Trần Thiên Long. Một bản thiết kế vĩ đại hơn. Cậu, với tư cách là một kiến trúc sư, hẳn phải hiểu rằng mọi sự kiến tạo đều bắt đầu từ sự phá bỏ những giới hạn cũ, để mở đường cho một trật tự mới." Hắn giang tay, cử chỉ không phải là sự khoe khoang, mà là một lời mời gọi tôi nhìn nhận thế giới qua lăng kính của hắn, một lăng kính mà tôi cảm thấy thật lạnh lẽo và vô cảm.
Tôi nhớ đến những lời cha tôi đã dạy, về sự cân bằng tinh tế của tự nhiên, về những dòng chảy năng lượng vô hình nhưng có thật như những mạch nước ngầm hay những dòng điện từ dưới lòng đất. Phong thủy, theo cách ông giải thích, không phải là mê tín mà là một hệ thống khoa học cổ xưa, một dạng khoa học pháp y của địa chất và khí tượng, đọc vị những quy luật tự nhiên để tạo ra sự hài hòa. Và những gì Vương Đông đang làm, chính là một sự bóp méo, một sự cưỡng bức thô bạo lên hệ thống ấy.
"Một trật tự mới?" Tôi hỏi, trong lòng dấy lên một nỗi buồn sâu sắc. "Hay là một sự cưỡng bức lên hệ thống sống của thành phố? Cha tôi từng nói, long mạch không phải là những đường nét bất biến trên bản đồ, mà là những dòng chảy năng lượng sống động, kết nối với địa hình, thủy văn, và thậm chí là mật độ sinh học của đô thị. Việc phá vỡ nó, chẳng khác nào cắt đứt mạch máu của một cơ thể."
Vương Đông mỉm cười, một nụ cười nhẹ, gần như là thông cảm. "Cậu vẫn còn quá nặng lòng với những giáo điều cũ, Trần Thiên Long. Khoa học tiến hóa, "Khoa học tiến hóa," Vương Đông tiếp lời, "và với mỗi bước tiến, những định nghĩa về 'sự sống' hay 'tính bền vững' cũng được tái định nghĩa một cách khách quan, dựa trên dữ liệu và quy luật vận hành của vũ trụ. Những gì cậu gọi là 'mạch máu' có thể chỉ là một khái niệm lỗi thời, cần được thay thế bằng một hệ thống tối ưu hơn, một trật tự mới mà chỉ những tư duy vượt trước mới có thể kiến tạo...".
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 66 →