🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vương Đông không nhìn tôi như một đối thủ, mà như một biến số trong phương trình phức tạp của hắn, một chi tiết cần được hiệu chỉnh để đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối. Ánh mắt ấy, lạnh lẽo và sắc bén như thước đo laser, đã xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bên ngoài, phân tích từng thớ cảm xúc, từng sợi lý trí đang cuộn xoáy trong tôi. Hắn không tìm kiếm sự hủy diệt, mà là sự đồng hóa, một quá trình mà trong ngôn ngữ của hắn, được gọi là "tối ưu hóa", một khái niệm mà tôi, với tư cách là một kiến trúc sư, không thể không cảm thấy một sự rùng mình.

Tôi cảm nhận được một áp lực vô hình, một trường năng lượng dịu nhẹ nhưng dai dẳng đang bao trùm không gian này, len lỏi vào từng tế bào như một làn sương mỏng manh của sự lãng quên. Đây chính là tác động của Tử Địa mà cha tôi đã cảnh báo, một sự biến đổi tâm lý xã hội được kiến tạo một cách tinh vi, không phải bằng bạo lực hay ép buộc, mà bằng cách bào mòn dần ý chí tự do, như nước chảy đá mòn. Sự "tối ưu hóa" mà Vương Đông nhắc đến không phải là một sự hủy diệt vật chất, mà là một cuộc xâm lăng thầm lặng vào nhận thức, một loại tội phạm có tổ chức mang tính hệ thống, một âm mưu chính trị được ngụy trang dưới vỏ bọc của sự phát triển.

“Anh Long,” giọng Vương Đông êm ái, như thể đang thuyết trình một dự án kiến trúc đầy hứa hẹn, “anh đã nhìn thấy những gì tôi kiến tạo. Một thành phố mà ở đó, mọi lo âu, mọi đấu tranh nội tâm đều được xoa dịu. Con người không còn phải gánh vác gánh nặng của lựa chọn, của sai lầm, của sự thất vọng. Họ được giải phóng khỏi cái gọi là ‘ý chí tự do’ vốn chỉ mang lại đau khổ và sự hỗn loạn.” Hắn đưa tay ra, cử chỉ khoan dung như một vị kiến trúc sư đang mời gọi đồng nghiệp chiêm ngưỡng kiệt tác của mình. “Cha anh đã không hiểu được điều này. Ông ấy bám víu vào những khái niệm cũ kỹ về ‘cân bằng’ và ‘hài hòa’, những thứ cản trở sự tiến hóa thực sự.”

Những lời lẽ của hắn, mặc dù đáng sợ, lại được trình bày với một logic chặt chẽ đến mức gần như vô cảm, như một định lý toán học không thể bác bỏ. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy mình đứng trước một bản thiết kế đô thị hoàn toàn mới, nơi mỗi con người là một khối chức năng được đặt vào vị trí tối ưu, vận hành trơn tru trong một hệ thống được lập trình sẵn. Sự "tender" mà tôi cảm nhận không phải là sự đồng cảm với hắn, mà là nỗi đau xót cho một tương lai mà con người bị tước đoạt bản chất, một sự suy tàn tinh tế của tâm hồn dưới lớp vỏ bọc của sự an yên giả tạo.

“Ông ta gọi đó là Tử Địa, tôi gọi đó là Thiên Đường,” Vương Đông tiếp tục, bước gần hơn, ánh mắt lấp lánh như thể đang chia sẻ một bí mật vĩ đại. “ Ông ta gọi đó là Tử Địa, tôi gọi đó là Thiên Đường,” hắn tuyên bố, một nụ cười gần như hoan lạc nở trên môi.

Hết Chương 68

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 69
← TrướcTiếp →