...Tôi cố gắng áp dụng tư duy kiến trúc, phân tích cấu trúc đô thị, hướng gió, mật độ xây dựng như những con số khô khan trên bản vẽ kỹ thuật số. Nhưng Cụ Kiệt không cần những biểu đồ phức tạp hay mô hình 3D; cụ chỉ đứng đó, đôi mắt khép hờ, như đang lắng nghe một bản giao hưởng vô hình của thành phố. Cái cách cụ quan sát không phải là nhìn ngắm bằng thị giác thông thường, mà là một sự thấu cảm sâu sắc, một phép đo lường tinh tế của những gì mắt thường không thể thấy, nhưng tâm thức lại có thể cảm nhận.
"Long," giọng cụ trầm ấm, như tiếng vọng từ lòng đất. "Cháu đang cố gắng dùng mắt và logic để nhìn một thứ cần dùng tim và ý để cảm nhận. Phong thủy không phải là một tập hợp các công thức cứng nhắc, nó là khoa học về sự hài hòa, về dòng chảy năng lượng trong không gian sống của chúng ta." Tôi khẽ nhíu mày. Khoa học, cụ nói. Nhưng khoa học nào lại không cần dữ liệu, không cần những con số cụ thể, những phương trình có thể kiểm chứng?
"Cụ Kiệt, cháu hiểu ý cụ muốn nói về sự cân bằng sinh thái, về tầm quan trọng của không gian xanh và luồng khí tự nhiên trong kiến trúc. Đó là những nguyên tắc cơ bản mà bất kỳ kiến trúc sư nào cũng phải tuân thủ để tạo ra một không trình bền vững, có lợi cho sức khỏe con người," Tôi giải thích, cố gắng đặt phong thủy vào hệ quy chiếu mà mình quen thuộc. "Nhưng cụ nói về 'dòng chảy năng lượng' hay 'long mạch', đó là những khái niệm quá trừu tượng, thiếu đi tính định lượng mà khoa học hiện đại đòi hỏi."
Cụ Kiệt không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, một hành động đầy trìu mến nhưng cũng chứa đựng sức nặng của kinh nghiệm. "Vậy cháu hãy thử bỏ qua những định nghĩa khô khan đó một lát. Cháu hãy nhắm mắt lại. Cảm nhận. Khi cháu bước vào một căn phòng, cháu có thấy nó 'thoáng' hay 'bí' không? Khi cháu đứng trên một đỉnh đồi, cháu có cảm thấy không khí trong lành hơn, tầm nhìn rộng mở hơn không?"
Tôi nhắm mắt lại theo lời cụ. Đứng giữa một công viên nhỏ giữa lòng đô thị, tiếng còi xe vẫn vọng lại, nhưng dường như bớt gay gắt hơn. Tôi cảm nhận được làn gió nhẹ lướt qua mặt, mang theo mùi ẩm của đất và hương hoa nhài thoang thoảng. Dưới chân tôi, mặt đất rắn chắc, nhưng tôi vẫn có thể hình dung được những mạch nước ngầm đang chảy xiết, những lớp đất đá đang vận động chậm rãi. Đây không phải là sự mê tín, mà là một cảm nhận vật lý, một phản ứng sinh học của cơ thể tôi trước môi trường xung quanh.
"Đó chính là 'khí', Long," Cụ Kiệt tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của tôi. "Khí không phải là một thực thể siêu nhiên, nó là tổng hòa của những yếu tố vật lý và năng lượng tác động lên chúng ta. Hơi nước, nhiệt độ, áp suất không khí, từ trường trái đất, thậm chí là sóng âm thanh và ánh sáng – tất cả tạo nên một 'dòng chảy' vô hình mà cơ thể chúng ta, qua hàng ngàn năm tiến hóa, , đã phát triển một hệ thống tiếp nhận và xử lý tín hiệu phức tạp, vượt xa những gì chúng ta thường nhận thức. Đó là một di sản sinh học sâu xa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →