Tôi chìm đắm trong những cuốn sách cũ, mùi giấy ẩm mốc và mực phai nhòa len lỏi vào từng giác quan, đưa tôi trở về một thời điểm mà cha tôi vẫn còn ở đây, lặng lẽ theo đuổi những chân lý mà tôi từng xem là phi thực tế. Giờ đây, khi lật mở từng trang, tôi không còn thấy những câu chú huyền bí hay những đồ hình phức tạp của thuyết âm dương ngũ hành chỉ là một thứ mê tín dị đoan; thay vào đó, những dòng chữ ấy hiện ra như những biểu đồ tinh vi, những công thức đã được mã hóa bằng ngôn ngữ cổ xưa để miêu tả các nguyên lý vật lý của thế giới hữu hình. Tôi nhận ra rằng khái niệm "khí" trong phong thủy, cái mà tôi từng cho là vô hình và trừu tượng, thực chất có thể được giải thích bằng các nguyên tắc của động lực học chất lưu và khí tượng học, một cách tiếp cận mà chỉ có đôi mắt của một kiến trúc sư mới có thể thấu hiểu.
Luồng "khí" của một thành phố không khác gì những dòng chảy không khí, những luồng gió đối lưu được tạo ra bởi sự chênh lệch nhiệt độ và áp suất, bị ảnh hưởng bởi hình dạng và mật độ của các công trình xây dựng. Tôi hình dung ra một thành phố như một cơ thể sống khổng lồ, nơi từng con đường là mạch máu, từng tòa nhà là tế bào, và những dòng "khí" chính là hơi thở, là năng lượng duy trì sự tồn tại của nó. Nếu chúng ta thay đổi cấu trúc của các mạch máu hay phá vỡ sự cân bằng của các tế bào, thì hơi thở ấy sẽ bị ngắt quãng, sự sống sẽ dần lụi tàn. Cha tôi đã nghiên cứu điều này, không phải bằng kính hiển vi hay máy đo khí động học, mà bằng một sự nhạy cảm sâu sắc với môi trường và khả năng quan sát thiên bẩm, được tôi luyện qua hàng thập kỷ.
Những trang sách của cha tôi không chỉ nói về gió và nước, mà còn về cách địa hình, thảm thực vật, và thậm chí cả hoạt động của con người tạo ra những trường năng lượng, những "dòng chảy" vô hình nhưng lại có tác động hữu hình đến cuộc sống. Tôi bắt đầu thấy những ngọn đồi không chỉ là khối đất đá mà là những bức tường chắn gió tự nhiên, những con sông không chỉ là nguồn nước mà là những đường dẫn năng lượng, và những khu rừng không chỉ là lá phổi xanh mà là những bộ lọc và điều hòa không khí khổng lồ. Tất cả những yếu tố này, trong cái nhìn của cha tôi, tạo nên một hệ sinh thái phức tạp mà người xưa gọi là "long mạch" – không phải là rồng thiêng ẩn mình dưới lòng đất, mà là một hệ thống các dòng năng lượng tự nhiên chảy qua và nuôi dưỡng một vùng đất.
Càng đọc sâu, tôi càng nhận thấy sự chặt chẽ trong hệ thống tư duy của cha mình, một sự chặt chẽ mà chỉ có thể đến từ việc tổng hợp kiến thức từ nhiều lĩnh vực khác nhau, từ địa chất đến khí tượng, từ thủy văn đến xã hội học, tất cả được gói gọn trong một cái tên mà nhiều người cho là "mê tín". Cha tôi không chỉ là một nhà phong thủy; ông là một nhà khoa học môi trường, một quy hoạch sư đô thị, một kiến trúc sư sinh thái, tất cả gói gọn trong một con người mà tôi, vì sự non nớt và kiêu ngạo của tuổi trẻ, đã không bao giờ chịu hiểu. Tôi cảm thấy một sự hối tiếc dâng trào, một cảm giác xót xa khi nhận ra rằng tôi đã bỏ lỡ biết bao cơ hội để học hỏi từ một trí tuệ phi thường.
Sự "tender" trong lòng tôi không chỉ là nỗi nhớ cha, mà còn là sự dịu dàng khi chạm vào những tri thức mà ông đã gìn giữ, nâng niu, và giờ đây, truyền lại cho tôi bằng một cách đầy đau đớn. Mỗi biểu đồ, mỗi bản vẽ tay chi tiết trong cuốn sổ của cha tôi giờ đây không còn là những hình vẽ nguệch ngoạc khó hiểu mà là những sơ đồ kỹ thuật phức tạp, phác thảo các tuyến năng lượng, các điểm tụ khí, các "tử huyệt" tiềm ẩn của thành phố. Tôi bắt đầu phân tích chúng bằng tư duy của một kiến trúc sư, đặt câu hỏi về các yếu tố cấu trúc, về vật liệu, về hướng gió, về mật độ xây dựng, và về cách chúng tác động lên môi trường xung quanh. Đây chính là điểm giao thoa định mệnh giữa hai thế giới, giữa khoa học cổ truyền và kiến trúc hiện đại, mà tôi đang dấn thân khám phá, cố gắng kiến tạo một cầu nối lý thuyết vững chắc giữa những nguyên lý phong thủy cổ xưa và các định luật vật lý, kỹ thuật hiện đại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →